Rõ ràng nỡ tặng đồ cho Lục Thần Minh, rục rịch cất đá mặt trăng bàn , chỉ mấy hạt thủy tinh nhỏ bàn : "Cái đủ , xâu một chuỗi là ."
Tô Nhuyễn gạt tay : "Đừng ở đây quấy rối, quấy cho em ít hồ dán, mang cái hộp giày và vải nhung đỏ đây."
Trang sức xong còn cần một cái hộp đựng, thứ đó cô mang theo, đành tự tay một cái, hộp giày và vải nhung đỏ đều là buổi chiều tìm bà cụ Trương và cô giáo Hàn mượn.
Lúc Lộc Minh Sâm quấy xong hồ dán, Tô Nhuyễn xong vòng tay.
Hai bò bàn bắt đầu hộp trang sức, Tô Nhuyễn vẽ xong kích thước, Lộc Minh Sâm giúp cô cắt bìa cứng, cắt vải đỏ, bôi hồ, Tô Nhuyễn phụ trách lắp ráp .
Lộc Minh Sâm xong , liền tò mò đôi tay khéo léo của Tô Nhuyễn lắp ráp thành một cái hộp vuông vắn, mãi mãi, ánh mắt khỏi rơi ngón tay thon dài linh hoạt của cô, tại , xúc động đặc biệt nắm trong tay...
"Thế nào? Đẹp chứ?!" Tô Nhuyễn hưng phấn .
Lộc Minh Sâm đôi mắt sáng lấp lánh của cô chút ngẩn ngơ, Tô Nhuyễn khẽ ho một tiếng, đưa tay quơ quơ mắt : "Phát ngốc gì thế?"
Lộc Minh Sâm hồn, cũng khẽ ho một tiếng: "Không gì." Ánh mắt rơi bộ trang sức bày xong, lập tức càng cảm thấy nỡ.
Đây chính là Tô Nhuyễn từng chút từng chút tự tay , nữa đề nghị: "Hay là tặng cái dây to..." Tô Nhuyễn trơ mắt ngón tay từ dây chuyền chuyển sang vòng tay, "Cái dây nhỏ cũng , hoặc là hai cái nhỏ nhất ?"
Tô Nhuyễn lườm một cái, bỗng nhiên trêu : "Người y tá Mễ theo đuổi một trận, keo kiệt như lắm nhỉ?"
Lộc Minh Sâm bộ dạng hiểu Tô Nhuyễn gì, tùy ý : "Không chuyện đó, đều là tin đồn."
"Nơi nhiều phụ nữ thì nhiều tin đồn, một cái liền thích, thích chẳng càng nhiều?"
"Ái chà?" Tô Nhuyễn chút kinh ngạc, "Đây là vị cao nhân nào chỉ điểm ?"
Lộc Minh Sâm tự nhiên thừa nhận: "Anh là sự thật."
Tô Nhuyễn tin: "Hoàng Hải Uy chứ gì."
Ánh mắt Lộc Minh Sâm d.a.o động một chút, dậy : "Anh xem cái giường."
Tên Bùi Trí Minh hôm nay mới cho đưa cái giường đôi một mét rưỡi đến, chỉ , còn kéo cái giường đơn .
Tô Nhuyễn một cái là ý đồ gì, Bùi Trí Minh là duy nhất hai bọn họ kết hôn là hợp tác, nhưng vẫn đ.á.n.h giá thấp sự chính trực của lão đại nhà , Tô Nhuyễn sớm quen cùng một giường với Lộc Minh Sâm .
Hoàn tâm như nước lặng... cái rắm !
Tô Nhuyễn cảm nhận thở ấm áp đỉnh đầu, l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc kề sát bên má, còn cánh tay đàn ông eo, suýt chút nữa hét toáng lên.
Tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì?!
Giường đôi của những gia đình bình thường thời đều là kích thước một mét rưỡi, tuy bằng giường lớn một mét tám ở nhà tại thành phố Đông Lâm, nhưng song song hai Tô Nhuyễn và Lộc Minh Sâm vẫn dư dả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-216.html.]
Rõ ràng khi ngủ tối qua giữa hai còn cách một bằng nửa , hôm nay ôm ?!
Tô Nhuyễn dù cũng cô gái nhỏ thực sự, cô bình tĩnh đè nén sự hoảng loạn trong lòng, định trở mà kinh động đến Lộc Minh Sâm.
Tuy nhiên cô còn kịp hành động, bên cạnh động tĩnh , Tô Nhuyễn vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ, lẽ Lộc Minh Sâm chuyện gì xảy ?
Tô Nhuyễn nhanh thất vọng, Lộc Minh Sâm dường như chịu sự kinh hãi còn lớn hơn cô.
Tuy nhắm mắt thấy, nhưng cảm nhận của Tô Nhuyễn vô cùng rõ ràng, cơ thể đang dán sát cả đều cứng đờ , rõ ràng là hoảng loạn tột độ.
Rất nhanh, đưa quyết định giống cô, nhẹ tay nhẹ chân thu cánh tay về, động tác vô cùng cẩn thận xuống giường, chắc là định coi như chuyện gì xảy .
Nghe tiếng bước chân đối phương nhanh ch.óng xa, cho đến khi khỏi phòng, Tô Nhuyễn mới lặng lẽ mở mắt.
Nhìn trái một chút, , cô ngủ ngay giữa giường, bên mép giường chỉ chừa vị trí đến nửa mét, Lộc Minh Sâm nghiêng ôm cô ngủ thì đoán chừng rơi xuống gầm giường.
Cho nên đầu sỏ gây tội mà là chính cô ? Tô Nhuyễn quá chấp nhận kết luận .
Giường ở nhà tại thành phố Đông Lâm to hơn cái , nhưng lúc cô và Lộc Minh Sâm ngủ cùng cũng là mỗi một bên.
Cô ngủ thích nghiêng bên , cho nên mặt hướng về phía Lộc Minh Sâm là trạng thái bình thường, nhưng trừ hồi đầu năm Lộc Minh Sâm lo cô sợ hãi chủ động ôm cô, cô bao giờ lăn lòng cả.
Hơn nữa cô tự , cô ngủ bao giờ thích sát khác!
Tô Nhuyễn luôn cảm thấy chắc chắn vấn đề của một cô, cô dứt khoát dậy nghiêm túc quét qua giường chiếu, đó ánh mắt ngưng , trong góc dường như là chăn mỏng của cô mà?
Cô cúi đầu , cái đắp đúng là chăn của Lộc Minh Sâm sai.
Vì ở ngoại ô, nửa đêm ở đây vẫn lạnh, cho nên là cô đạp chăn của , tranh chăn với Lộc Minh Sâm?
Cho dù như , tỉnh táo như Lộc Minh Sâm cũng nên gọi cô dậy mới đúng chứ.
Đang nghĩ ngợi, tiếng bước chân truyền đến, Tô Nhuyễn vội vàng xuống nhắm mắt nữa.
Rất nhanh, liền cảm giác xuống bên mép giường, đó, đó thì động tĩnh gì nữa.
Chẳng lẽ bên mép giường ngẩn ? Cảm giác trôi qua mười phút lâu như , Tô Nhuyễn sắp giả vờ nổi nữa, đang định giả vờ tỉnh ngủ, bỗng nhiên cảm thấy tóc đầu động đậy.
Lộc Minh Sâm chắc là lo cô tỉnh giấc, động tác vô cùng cẩn thận, Tô Nhuyễn tuy cảm nhận bao nhiêu động tác, nhưng đại khái đang giúp cô chỉnh tóc ngủ rối.
Rất nhanh, cô cuối cùng cũng bắt vị trí tay của , gần như sát bên má cô, vì chạm , mà là nhiệt độ truyền đến da, gần trong gang tấc, chỉ cần cô nghiêng mặt là thể dán lên.