Bây giờ cô cũng đổi mục tiêu lắm.
Đang nghĩ ngợi, sân bên truyền đến một tiếng "rầm".
Bà cụ Trương thở dài với Tô Nhuyễn: "Đó là cô giáo Hàn nhà Dư đoàn trưởng, bình thường cũng khá , chỉ là sống cứ như thiếu nữ mười tám , ngày nào cũng vì chuyện lông gà vỏ tỏi mà giận dỗi với Dư đoàn trưởng."
Đang chuyện thì thấy một đàn ông bốn mươi tuổi theo , đối phương đến bên cạnh cô giáo Hàn bất đắc dĩ : "Em thế? Anh còn chẳng sai cái gì, em giận ."
Cô giáo Hàn tức giận bứt lá rau, chẳng thèm để ý đến ông , thấy ông còn sán gần, lập tức như thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g châm ngòi: "Đừng dựa gần , già , tươi non bằng mấy cô gái nhỏ, tìm cô nương Tiểu Vũ của !"
Dư đoàn trưởng vẻ mặt đầy khó hiểu: "Chuyện liên quan gì đến cô nương Tiểu Vũ ? Anh em vu oan cho nhé, đây là vấn đề tác phong đấy, cũng chỉ là quen cô , hai câu thôi mà."
Tô Nhuyễn khuôn mặt vốn xinh của cô giáo Hàn đều tức đến méo mó, Dư đoàn trưởng cũng cảm thấy thực sự thông, chút tức giận.
Hai đều sa sầm mặt mày trong nhà.
Bà cụ Trương cũng nên thế nào: "Trong quân doanh phụ nữ ít, mấy cô gái nhỏ trong đoàn văn công xinh , đến một đừng đàn ông, chính chúng chẳng cũng ham mới mẻ thêm vài cho vui mắt ?"
"Cô giáo Hàn , chính là quá nghiêm túc, nào cũng lật hũ giấm một , một tháng là yên ."
Tô Nhuyễn nghi hoặc: "Đoàn văn công thường xuyên đến ?"
Bà cụ Trương : "Cũng tàm tạm, biểu diễn lớn thì một năm một hai , đoàn nhỏ mà, hai ba tháng một ."
Tô Nhuyễn: "..."
Vậy vị cô giáo Hàn chẳng một năm một nửa thời gian đều đang giận dỗi với Dư đoàn trưởng ?
Bà cụ Trương rõ ràng hiểu: "Cháu xem thế nhà cũng vui, bản cũng vui, suốt ngày sầu mi khổ kiểm, để gì chứ?"
Chỉ là tình yêu giảm trí tuệ thôi, cô giáo Hàn chẳng lẽ bản như là ?
ai bảo bà yêu Dư đoàn trưởng chứ, vì yêu đối phương, cho nên mới ôm kỳ vọng quá cao, khát vọng đối phương vô điều kiện hiểu , sủng ái bao dung , một khi đối phương , liền nhịn hành hạ đối phương, càng hành hạ chính .
Cho nên, sống qua ngày chi bằng ôm thái độ hợp tác, giống như cô thể bao dung, chiều theo Lộc Minh Sâm, là vì coi như bạn bè, , can thiệp quá nhiều quyết định của đối phương, cũng quá nhiều sự hy sinh vô nghĩa, ngược thể chung sống hòa thuận.
Nếu là yêu, chuyện nhỏ tạm thời , cứ chuyện hồi đó một tiếng từ mà biệt, Tô Nhuyễn tuyệt đối thể kéo danh sách đen, một chút manh mối cũng để cho , hung hăng chọc tức một trận mới tính.
nghĩ , thế hại lợi , để gì chứ?
Chi bằng cứ như bây giờ, hai thấu hiểu bao dung lẫn , cô ôm kỳ vọng với , cũng sẽ can thiệp bất kỳ quyết định nào của cô.
Đợi tâm kết của Lộc Minh Sâm giải, cô cũng thể yên tâm chuyện của , việc thì giúp đỡ lẫn , việc thì phiền .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-210.html.]
Nếu một ngày nào đó thích, cô sẽ dứt khoát buông tay...
Tóm , cô tuyệt đối sẽ biến thành một ngay cả bản cũng chán ghét như nữa, cô một phóng khoáng rộng lượng, sống thật đặc sắc xinh .
Lộc Minh Sâm mua cơm về đẩy cửa phòng bỗng nhiên khựng , Tô Nhuyễn đang lộ hung quang cẩn thận : "Sao thế ?"
Tô Nhuyễn vẻ mặt nghi hoặc: "Cái gì thế ?"
"Em trông vẻ vui lắm?" Giống như đ.á.n.h một trận .
"Đâu vui?" Tô Nhuyễn nhận lấy hộp cơm: "Em vui lắm."
Lộc Minh Sâm nghĩ nghĩ : "Em đừng tên Lục Thần Minh linh tinh, đoàn văn công một năm đến nổi một , thể nữ..."
Tô Nhuyễn trực tiếp cầm cái bánh bao c.ắ.n một miếng, híp mắt : "Ái chà, một năm đến mấy đều , đang mong chờ đấy nhỉ."
Lộc Minh Sâm:???
Nhận gì, Tô Nhuyễn khỏi ôm mặt.
Lộc Minh Sâm dè dặt cô: "Hai năm nay chúng đều về thành phố Đông Lâm ăn tết, chắc là gặp đoàn văn công ."
Tô Nhuyễn dáng vẻ của nhất thời chút mềm lòng: "Biết , ăn cơm , hai ngày nay tính khí em kỳ lạ, cũng cần để ý quá."
Tuy như , Lộc Minh Sâm vẫn bếp pha cho cô một cốc nước đường gừng: "Lát nữa đến đơn vị một chuyến, hôm nay em nghỉ ngơi cho khỏe, buổi trưa bảo mua cơm về cho em."
"Biết ."
Nhìn dáng vẻ yên tâm của Lộc Minh Sâm, Tô Nhuyễn thầm nghĩ, quả nhiên thể như , khó chịu thì thôi , còn cho Lộc Minh Sâm cũng nơm nớp lo sợ thoải mái.
Lộc Minh Sâm sai cái gì chứ? Anh chỉ là trai quá, chiêu hoa ghẹo nguyệt thôi mà, Tô Nhuyễn bình tĩnh uống một ngụm nước đường gừng, mấy chuyện đều liên quan đến cô.
Buổi trưa ăn cơm xong, Bùi Trí Minh đến đón Tô Nhuyễn tòa nhà văn phòng, đắc ý tranh công với Chính ủy Vương: "Em chị dâu chắc chắn đưa lão đại về mà! Ngài xem chẳng dễ như trở bàn tay ."
Chính ủy Vương Tô Nhuyễn với ánh mắt đặc biệt hiền từ: "Bác sĩ Ôn đây là điềm báo vô cùng ."
"Bác sĩ Ôn?"
"." Chính ủy Vương , "Lần mời một vị bác sĩ tâm lý gì đó khá lợi hại, chính là chuyên chữa bệnh trong lòng cho ." Ông lẩm bẩm nghi hoặc, "Bây giờ lợi hại thật, còn bác sĩ chuyên chữa bệnh suy nghĩ lung tung cho nữa."
Tô Nhuyễn bật , Chính ủy Vương : "Chúng đây cũng là ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống, vốn còn sợ tóm thằng nhóc Lộc Minh Sâm , may nhờ cô."