Sau khi cảnh sát , Tô Nhuyễn lười biếng dựa đầu giường: "Xem chỉ thể cứ thế mà cho qua ."
Cô Lộc Minh Sâm: "Minh Sâm ca, gần đây về đơn vị nữa nhỉ, thể luôn ở bên cạnh em ?"
Lộc Minh Sâm lấy t.h.u.ố.c từ ngăn kéo đầu giường cô, nhàn nhạt : "Sẽ ."
Tô Nhuyễn tự giác vén vạt áo lên: "Cái gì sẽ ? Sẽ cho qua là sẽ về đơn vị?"
Cô sườn mặt phiếm ý lạnh của : "Hoặc là sẽ ở bên cạnh em?"
Lộc Minh Sâm dường như thấy lời cô, chỉ xổm bên giường, nghiêm túc dùng tăm bông bôi t.h.u.ố.c mỡ lên vết thương dữ tợn.
Bôi t.h.u.ố.c xong đang định , Tô Nhuyễn một phen kéo : "Đợi !"
Cô vỗ vỗ bên giường: "Ngồi đây."
Mắt thấy cô mà dậy đuổi theo, Lộc Minh Sâm đành xuống: "Sao thế?"
Tô Nhuyễn chằm chằm mặt , càng ghé càng gần, yết hầu Lộc Minh Sâm lăn lộn, nhịn mặt : "Làm gì?"
Tô Nhuyễn chỉ vết sẹo mắt trái : "Anh mấy tháng nay đều bôi t.h.u.ố.c trị sẹo t.ử tế ? Hình như sẹo lồi lên ."
Lộc Minh Sâm khựng : "Thuốc trị sẹo dùng hết ."
Tô Nhuyễn "chậc" một tiếng: "Không , em chuẩn cho đây." Cô dùng một tư thế sẽ toác vết thương lục ngăn kéo đầu giường.
Lộc Minh Sâm bộ dạng dường như bán bất toại của cô nhịn ấn cô : "Đừng lộn xộn." Giúp cô từ trong ngăn kéo lục một tuýp t.h.u.ố.c trị sẹo mới tinh.
Tô Nhuyễn cầm lấy t.h.u.ố.c trị sẹo vui vẻ vẫy tay với Lộc Minh Sâm: "Lại đây, đến lượt em chiếm tiện nghi của ."
Lộc Minh Sâm bật : "Ai chiếm tiện nghi của em?"
Tô Nhuyễn cũng phản bác: " đúng đúng, chiếm tiện nghi, eo của em thể so với mặt của , thể vinh hạnh sờ khuôn mặt của , là em chiếm đại tiện nghi."
Lộc Minh Sâm dở dở , lay chuyển cô, ngoan ngoãn ghé sát để tiện cho Tô Nhuyễn thao tác.
Tô Nhuyễn dùng tăm bông bôi đều t.h.u.ố.c mỡ lên vết sẹo, đôi mắt rũ xuống một nửa của Lộc Minh Sâm bỗng nhiên : "Minh Sâm ca, xử lý nhà họ Lộc thể mang theo em ."
Lộc Minh Sâm đột ngột ngước mắt, thẳng đáy mắt trong veo sáng ngời của Tô Nhuyễn.
Cô đắc ý : "Cái gì mà bất ngờ, duy nhất hận đến mức em c.h.ế.t, cũng thể xuống tay tàn nhẫn như , chỉ nhà họ Lộc hống hách ngạo mạn thôi."
"Trước đó còn vì chuyện công việc mà nhịn, bây giờ Lộc Mãn Ý tố cáo, chắc chắn tưởng là em , còn kiêng dè nữa tự nhiên trả thù em thật tàn nhẫn."
Cô Lộc Minh Sâm: "Mang theo em ? Em tận mắt kết cục thê t.h.ả.m của bọn họ!"
Lộc Minh Sâm nữa rũ mắt xuống: "Được."
Sau khi Tô Nhuyễn nhịn trợn trắng mắt, đồng ý dứt khoát như , chắc chắn là đang lừa cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-198.html.]
Tuy nhiên Tô Nhuyễn cũng gì, chỉ là thời khắc chú ý động tĩnh của Lộc Minh Sâm.
Lộc Minh Sâm rõ ràng trầm , mỗi ngày ngoại trừ chăm sóc cô chính là phục hồi chức năng, mỗi ngày ngoài cũng chỉ là chợ hoặc là bệnh viện.
Mãi cho đến bảy ngày , Tô Nhuyễn loáng thoáng thấy trong phòng ngủ phụ máy nhắn tin của vang lên một cái, bao lâu Lộc Minh Sâm liền : "Anh giúp chiến hữu chút việc, tối sẽ về."
Tô Nhuyễn bộ dạng lưu luyến rời: "Vậy mau ch.óng về nhé, thế giới quá nguy hiểm!"
Lộc Minh Sâm cúi đầu cô, bỗng nhiên giơ tay hung hăng xoa đầu cô một cái: "Biết ."
"Chậc, tóc rối hết ." Tô Nhuyễn gạt tay , liếc thấy biểu cảm của ngẩn .
Lộc Minh Sâm dứt khoát xoay rời , Tô Nhuyễn còn chút hồn, ánh mắt của đàn ông quá dịu dàng, rốt cuộc nghĩ tới cái gì?
Anh sẽ là chuẩn trả thù xong nhà họ Lộc liền tìm chứ?
Sẽ , kiếp cũng là hy sinh chiến trường, thể lựa chọn cách c.h.ế.t vô nghĩa.
Tuy rằng nghĩ như , Tô Nhuyễn vẫn nhanh ch.óng quần áo, ôm vết thương bên hông, gian nan khỏi cửa.
Bác sĩ đề nghị ông nhất trong năm nay phẫu thuật, nếu theo tình hình năm xác suất ông đột phát nhồi m.á.u cơ tim sẽ cao.
Đầu năm ông vốn lo lót xong bác sĩ, nhưng ba tháng Lộc Minh Sâm thỉnh thoảng quấy rối cảnh cáo cho ông dám mạo hiểm.
Rủi ro t.ử vong khi phẫu thuật quá cao, Lộc Minh Sâm thằng điên đó hiểu rõ bệnh tình của ông như , vạn nhất lúc phẫu thuật mua chuộc bác sĩ hoặc y tá, chỉ cần một sai sót nhỏ, ông e là ngay cả c.h.ế.t thế nào cũng .
Ngực chút tức, Lộc Trường Hà dừng nghỉ ngơi một chút, nhét t.h.u.ố.c cấp cứu cái túi tiện lấy, đang suy tư xem thế nào mới thể giấu giếm những khác phẫu thuật, đỉnh đầu bỗng nhiên một mảng bóng râm bao phủ.
Theo bản năng ngẩng đầu, đợi rõ mặt, Lộc Trường Hà khỏi lùi mạnh một bước, kinh hãi : "Sao mày ở đây?"
Ánh mắt Lộc Minh Sâm quét qua cái túi trong tay ông , chậm rãi nhếch khóe miệng: "Đến tìm ông a, cháu , ông nội ông tin báo ứng."
Lộc Trường Hà nỗ lực bình cảm xúc, vội vàng móc t.h.u.ố.c mới bỏ túi, nhanh ch.óng ngậm trong miệng.
Lộc Minh Sâm động tác của ông , như : "Ông nội, ông đang sợ cái gì? Chẳng lẽ cháu còn thể cướp t.h.u.ố.c của ông?"
Nói xong vươn tay một phen đỡ lấy cánh tay Lộc Trường Hà, dẫn ông về phía lề đường.
Lộc Trường Hà chỉ cảm thấy lông tóc dựng , ngậm t.h.u.ố.c kinh hoảng hàm hồ: "Mày gì?!"
Lộc Minh Sâm cúi bên tai ông khẽ : "Yên tâm, sẽ hại ông , cháu thể để ông c.h.ế.t dễ dàng như chứ?"
Trong trời nóng bức Lộc Trường Hà sống lưng phát lạnh, ông cực lực giãy giụa: "Mày buông tao ! Mày gì? Tao kêu đấy!"
"Kêu , ông cháu ruột, ông cảm thấy bọn họ sẽ tin cái gì?"