Bà , trực tiếp tiếp lời Tống : "Chứ còn gì nữa, vẫn là nhà các tầm xa, con gái học đại học bán giá, chẳng qua tốn ba năm nghìn nuôi một sinh viên đại học mạ lớp vàng, trường sang tay liền thể bán năm vạn, lợi hại!"
Bà hỏi Tô Nhuyễn: "Tô Nhuyễn con năm nay thi đại học ước lượng bao nhiêu điểm nhỉ?"
"Hơn năm trăm, Đại học Sư phạm Yến Kinh chắc thành vấn đề." Tô Nhuyễn , "Sao thế ạ? Mẹ, hối hận gả con sớm ?"
"Con gái Đại học Đông Lâm thể bán năm vạn, con đỗ Đại học Sư phạm Yến Kinh bán bao nhiêu a?"
Tống Tiểu Trân và Cao Cường khỏi kinh ngạc về phía Tô Nhuyễn, bọn họ đều Tô Nhuyễn lấy chồng, cô mà vẫn còn học, bây giờ còn đỗ đại học?
Vậy những lời cô mắng ... Trên mặt Tống Tiểu Trân nóng rát.
Liền Lý Nhược Lan trừng Tô Nhuyễn : "Nói bậy bạ gì đó, đời bán con gái mấy nhà?"
"Người Lộc Minh Sâm là một đoàn trưởng, hai năm nữa nghiệp cao học sắp thăng chức, còn xứng với con ."
"Cũng là lúc đó thương ở chân để con nhặt món hời thôi, lúc đầu chính là thu sáu nghìn sính lễ cũng nguyện ý để con gả, nhưng Minh Sâm tôn trọng con, đưa hai vạn."
"Giống như con rể tiền đồ quan tâm như Minh Sâm, chính là bù thêm hai vạn cũng nguyện ý, con đổi khác thử xem, mấy cái loại học sinh cấp ba cai thầu gì đó, cưới sinh viên đại học đó đều là coi như đồ vật khoe khoang thôi, đừng năm vạn, đưa mười vạn cũng thể đồng ý."
Bên cả nhà Tống Tiểu Trân mặt đều đen sì, mắt thấy Tống sắp c.h.ử.i đổng , Ngôn Thành Nho mở miệng : "Chụp cũng hòm hòm , chúng thôi, còn chỗ khác dạo nữa."
Tuy nhiên Lý Nhược Lan miệng mở, tự nhiên cho sướng, hơn nữa thái độ bố Tống Tiểu Trân, rõ ràng Ngôn Thiếu Dục cũng bao thầu công trình, lập tức an ủi Ngôn Thiếu Dục: "Thiếu Dục con cũng đừng vội, bao thầu công trình và bao thầu công trình cũng là giống , mấy học hành gì, bao thầu cái công trình mười mấy vạn, cũng chỉ là bán một đợt sức lực."
"Con dù cũng là học chuyên ngành , công trình năm mươi vạn xong, kiếm hai mươi mấy vạn, trực tiếp thể mở công ty xây dựng ." Lúc bà sẽ lỗ vốn nữa, khẩu khí lớn cực kỳ, "Đợi thực sự ông chủ tìm đối tượng cũng muộn."
Tống Tiểu Trân cả khuôn mặt đỏ bừng, chằm chằm Lý Nhược Lan căm hận : "Bà ý gì?"
Ngôn Thiếu Dục chắn mặt Lý Nhược Lan : "Mẹ đang dạy bảo đấy, các cứ từ từ chụp , chúng ."
Cao Cường bỗng nhiên chằm chằm Ngôn Thiếu Dục : "Thiếu Dục, , chuyện quá xúc động , đầu tiên dám bao thầu công trình năm mươi vạn, còn là vay tiền ."
" đây cho dù lỗ vẫn còn buôn bán ở phương Nam, thể đông sơn tái khởi, đây mà lỗ, gánh lưng món nợ hai mươi mấy vạn, chừng cả đời đều ngóc đầu lên ."
Ngôn Thiếu Dục một chút cũng chuyện với nữa, qua loa một cái: "Ừ, đa tạ nhắc nhở."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-194.html.]
Sau khi cả nhà rời , bố Tống quả nhiên hỏi: "Có ý gì, đối tượng của cái Tiểu Trân cũng bao thầu công trình ? Có thể kiếm hai mươi mấy vạn?"
Trong mắt Cao Cường lóe lên một tia vui: "Chú, tiền lót tay, lúc đang nợ ngân hàng hai mươi vạn đấy."
Bố Tống hít một , vội vàng lắc đầu, Tống vẻ mặt may mắn: "May mà Tiểu Trân chia tay , nếu còn gả qua nợ một đống nợ, ngày tháng cũng sống yên."
Em trai Tống Tiểu Trân như điều suy nghĩ: " mà nếu kiếm là kiếm hai mươi mấy vạn ?"
Đáy mắt Cao Cường lóe lên một tia u ám: "Cái đó cũng chắc, công trình càng lớn càng dễ lỗ, cái đó mà lỗ thật thì hai ba mươi vạn cũng dừng ..." Hắn khỏi đầu nhà họ Ngôn một cái, "Lúc đó bọn họ e là cả đời đều ngóc đầu lên ."
Tô Nhuyễn như cảm giác đầu vặn chạm ánh mắt của Cao Cường, bắt ý lạnh toát từ đáy mắt .
Tô Nhuyễn vẫn luôn nhớ chuyện nhà họ Ngôn hai năm gần đây sẽ biến động, cho nên thần sắc đó của Cao Cường cô bất giác cảnh giác.
Có thể đả kích nhà họ Ngôn mấy năm ngóc đầu lên , chỉ công trình bao thầu.
Mà loại công trình sẽ lỗ vốn ngoài ba khả năng, một là thiên tai bất khả kháng; hai là quản lý yếu kém; thứ ba chính là côn đồ tống tiền hoặc sự cố công trường thường gặp nhất.
Tô Nhuyễn kiếp mở cửa hàng quần áo ở thành phố Đông Lâm hai năm, thể xác định thành phố Đông Lâm hai năm nay xảy thiên tai gì, vấn đề quản lý càng tồn tại, thì chỉ còn khả năng thứ ba là lớn nhất.
Tô Nhuyễn cũng giấu giếm, ân oán giữa Cao Cường và Ngôn Thiếu Dục một , đó : "Con thấy vẻ cam lòng, sợ giở trò với chúng ."
Ngôn Thiếu Dục nhíu mày c.h.ặ.t chẽ.
Lý Phú Quý gật đầu : "Thằng nhãi đó việc đàng hoàng, chừng thật sự khả năng, cũng cần quá phiền phức, mời mấy tên côn đồ hút điếu t.h.u.ố.c uống chén rượu, xúi giục vài câu, mấy tên côn đồ đó chỉ cần đòi tiền, chắc chắn sẽ đến, chúng phòng chút sai."
"Nếu đơn thuần là côn đồ gây sự thì ngược dễ giải quyết," Tô Nhuyễn coi trọng là một chuyện khác, "An của công nhân công trường, các chú ý một chút, mũ bảo hộ đều đội kỹ, ngoài chính là máy móc, nhất mời thợ đến kiểm tra tu sửa bộ một ."
Lý Phú Quý : "Mời thợ một tốn hai trăm đấy, mấy cái máy móc đó đều điều chỉnh , dùng lâu như đều vấn đề."
Tô Nhuyễn nghiêm túc : "Cậu, nếu là lưu manh côn đồ tống tiền, chúng tốn chút tiền nhỏ còn thể giải quyết, nhưng máy móc một khi động lên thương , thì nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng."