Bùi Trí Minh lắc lắc điện thoại vệ tinh trong tay: "Chỉ cần ông sợ cấp hỏi tội, cứ việc b.ắ.n."
Anh với những cảnh sát đang giơ s.ú.n.g xung quanh: "Đã gọi điện cho cục thành phố của các , nếu các thật sự là cảnh sát, chắc ngại đợi lãnh đạo cấp của các tới chứ?"
Anh Văn thầm nghiến răng, sự giãy giụa cuối cùng: "Con tin cô thương vẫn còn xe, thương nặng, cần nhanh ch.óng cứu chữa." Gã trực tiếp tiến lên, định mở cửa xe.
Tô Nhuyễn vội vàng : "Không , thể để ông đưa ."
Bùi Trí Minh cũng tiến lên trực tiếp chắn ở cửa xe, ai cũng gần.
Anh Văn hất lảo đảo một cái, mắt thấy của cục thành phố thể đến bất cứ lúc nào, mặt lộ vẻ tàn nhẫn, với phía : "Không tiếc giá, bắt hết đám cướp cho !"
"Kẻ nào ngoan cố chống cự thể nổ s.ú.n.g!"
Lộc Minh Sâm kéo Tô Nhuyễn lưng bảo vệ, chuẩn sẵn sàng chiến đấu.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng còi cảnh sát cuối cùng cũng từ xa đến gần, thịt mỡ mặt Anh Văn run lên, ánh mắt biến đổi vài , rốt cuộc vẫn hiệu cho hạ s.ú.n.g xuống.
Một đoàn theo xe cảnh sát về cục thành phố, Lộc Minh Sâm cùng Tô Nhuyễn ở ghế xe cảnh sát, cô dường như bình cảm xúc, chỉ là chút mệt mỏi dựa lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Lộc Minh Sâm vô cùng hiểu rõ, cô thể sợ hãi, cho dù là chiến sĩ trong quân đội khi trải qua sinh t.ử, đều sẽ gặp ác mộng lâu, thậm chí để bóng ma tâm lý.
khi lên xe, Tô Nhuyễn bỗng nhiên giữ cách với , cho gần nữa, Lộc Minh Sâm hiếm khi chút luống cuống: "Tô Nhuyễn?"
Tô Nhuyễn mở mắt một cái khẽ : "Không , cần lo lắng."
Sao thể lo lắng, Lộc Minh Sâm khuôn mặt cô, môi cô vẫn trắng bệch, ngược thà cô một trận, hoặc đ.á.n.h mắng , nhưng cô chỉ sự bình tĩnh.
Lộc Minh Sâm nhất thời cách nào với cô, khi đến cục cảnh sát Tô Nhuyễn đưa lấy lời khai.
Tên béo Anh Văn vẫn đang giảo biện với của cục thành phố: "... Sao thể là g.i.ế.c diệt khẩu? Cảnh sát mới đến đầu gặp vụ án lớn thế nên căng thẳng quá độ, phụ nữ đua xe nhanh như , đột ngột dừng xe, nhất thời phanh kịp thôi."
Gã chỉ Lộc Minh Sâm và Bùi Trí Minh : "Ngược là hai trực tiếp đ.â.m tới." Gã chỉ cái đầu còn đang chảy m.á.u của , "Bọn họ mới là g.i.ế.c ."
" nghi ngờ bọn họ là tiếp ứng, còn giả quân nhân lừa ." Gã , "Nạn nhân xe thương thế nào em cũng thấy đấy, thủ pháp trói cũng vô cùng chuyên nghiệp, đồng bọn của cô còn khai, phụ nữ tùy mang d.a.o, tay dứt khoát, rõ ràng là một kẻ tái phạm."
"Vụ án trong cục chúng nhân chứng vật chứng đầy đủ , vốn dĩ cũng thuộc khu vực quản lý của chúng , em cục thành phố cần vất vả thêm một nữa."
Lộc Minh Sâm nhàn nhạt liếc tên béo một cái, đưa giấy tờ của qua: " yêu cầu cục thành phố điều tra triệt để vụ án ."
Tên Anh Văn nhíu mày: "Cảnh sát Từ, cũng thể cứ là lính tráng thì thể chỉ huy chúng chứ, chúng là công an và bọn họ cùng một hệ thống, coi chúng là đàn em của bọn họ chắc?"
Cảnh sát Từ vốn còn để ý, điều tra điều tra bọn họ cục trưởng, cũng liên quan gì lớn đến hai quân nhân .
khi thấy thông tin giấy tờ thì ngẩn một chút lập tức : "Trung tá xin chờ một chút."
Anh Văn cũng ngẩn : "Trung tá?" Gã đ.á.n.h giá Lộc Minh Sâm một cái, "Lừa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-170.html.]
Cái tuổi thể là Trung tá, trừ khi từng chiến trường, lập chiến công đặc biệt gì đó.
Bùi Trí Minh hì hì với gã, dùng ngón cái cứa ngang cổ: "Ông xong đời ."
Một lát Cục trưởng Hứa đích cầm giấy tờ của Lộc Minh Sâm trả cho : "Đoàn trưởng Lộc, chào ."
"Chào ông." Lộc Minh Sâm , "Vợ chứ, hôm nay cô hoảng sợ nhỏ, lo lắng."
Vị cảnh sát Từ bên cạnh : "Không , hôm nay chúng hỏi một tình hình cơ bản, vợ ngài hoảng sợ e là cũng nhớ hết, lát nữa thể về nghỉ ngơi ."
" ngày mai còn cần cô đến một nữa, phối hợp với chúng điều tra chi tiết."
Lộc Minh Sâm gật đầu: "Nên mà, cảm ơn."
Một lát , Tô Nhuyễn từ phòng thẩm vấn , Lộc Minh Sâm lời nào đỡ lấy cô.
Tô Nhuyễn theo bản năng giãy , Lộc Minh Sâm nhỏ: "Theo thỏa thuận, ở bên ngoài chúng duy trì hình tượng vợ chồng ân ái."
Tô Nhuyễn một cái, nghi ngờ chuyên môn tìm cái lý do đợi cô ở đây.
Trước khi khỏi cửa, một cảnh sát nhỏ , lượt đưa cho Lộc Minh Sâm và Bùi Trí Minh mỗi một chiếc chìa khóa: "Phòng ở nhà khách bên cạnh mở xong , hai vị đồng chí hôm nay cũng vất vả , nghỉ ngơi cho nhé."
Cảm ơn cảnh sát nhỏ xong, Bùi Trí Minh : "Chị dâu đói lả nhỉ, em mua chút đồ ăn, Thủ trưởng hai về ."
Tô Nhuyễn : "Vẫn là Tiểu Bùi chu đáo."
Lộc Minh Sâm cảnh giác Bùi Trí Minh một cái, nghĩ nghĩ, thêm một câu: "Xem cá viên , chị dâu thích ăn."
Bùi Trí Minh:...
Cái giấm cũng ăn ?
Hơn nữa Thủ trưởng học cách gọi món từ bao giờ thế?!
Bùi Trí Minh sợ tới mức vội vàng chuồn mất, Lộc Minh Sâm và Tô Nhuyễn đến nhà khách .
Tô Nhuyễn mở thêm một phòng, Lộc Minh Sâm đương nhiên đồng ý, Tô Nhuyễn nhàn nhạt : "Bây giờ ở mặt khác."
Mắt thấy Tô Nhuyễn đòi phòng với nhân viên phục vụ, Lộc Minh Sâm cái khó ló cái khôn, buột miệng : "Em sợ ma ? Loại nhà khách oan hồn nhiều lắm, chỉ gầm giường, tường trần nhà..."
Tô Nhuyễn:...
Nhân viên phục vụ:...