"Đồng chí Tô nếu thuận lợi tìm , sẽ phê chuẩn cho các ly hôn, tìm cho cô hơn, nếu tìm ..."
Chính ủy Vương lạnh: "Nói với gì, dù cũng chẳng để ý."
Đáy mắt Lộc Minh Sâm xung huyết, giận dữ : "Bây giờ là lúc cái ?!"
Chính ủy Vương học dáng vẻ nãy của , cụp mí mắt nhàn nhạt : "Bây giờ là lúc nào? Hóa tổn thương còn phân thời điểm , chuyên chọn lúc vui vẻ mà tổn thương? Xảy chuyện thì tiếp tục tình sâu nghĩa nặng?"
Nói xong phân phó hai chiến sĩ: "Áp giải về!" Sau đó xoay rời .
Nghe tiếng đ.á.n.h truyền đến từ phía , Chính ủy Vương lạnh: "Thằng nhãi ranh, còn trị !"
Lúc Bùi Trí Minh lái xe jeep sắp đến cổng, một bóng bỗng nhiên lao tới, dọa giật .
Đợi đạp phanh thấy đó, càng hoảng sợ hơn, đây vẫn là lão đại luôn ung dung của ?
Quần áo xộc xệch, cả nhếch nhác, giống như trốn từ , tuy nhiên ánh mắt vẫn sắc bén, chằm chằm dường như băm vằm trăm mảnh.
Cửa xe mạnh mẽ kéo , Lộc Minh Sâm chống nạng nhanh ch.óng nhảy lên xe: "Đi!"
Xe jeep lao như bay, áp suất trong buồng lái thấp đến dọa , Lộc Minh Sâm thẳng tắp, một lời, Bùi Trí Minh nghi ngờ nếu còn cần dùng lái xe, lão đại nhà ước chừng thể trực tiếp đá xuống.
Nhìn sắc mặt ngày càng đáng sợ của , Bùi Trí Minh nuốt nước bọt cẩn thận từng li từng tí mở miệng: "Thực , hôm qua chị dâu mới báo bình an cho nhà, là đang ở đơn vị chơi, chắc là xảy chuyện gì , lão đại đừng quá lo lắng."
Lộc Minh Sâm đột ngột đầu , Bùi Trí Minh nắm c.h.ặ.t vô lăng, vội vàng biện giải: "Là Chính ủy Vương lệnh cho em !"
Lộc Minh Sâm mở miệng: "Báo bình an lúc nào, cụ thể thế nào." Giọng vì cảm xúc căng thẳng mà khàn.
Bùi Trí Minh vội vàng : "Ngoài hôm mùng năm, mùng bốn và mùng sáu đều gọi điện thoại, bình thường đều là buổi trưa và buổi tối gọi, cứ ở đơn vị đợi nhiệm vụ về..."
Cơ thể căng cứng của Lộc Minh Sâm từ từ dựa lưng ghế, thở một dài.
Bùi Trí Minh suy đoán: "Em cảm thấy chị dâu thể đang ở thành phố Đông Lâm, đoán chừng là do đột nhiên bỏ , chị dâu tiện giải thích với nhà, cho nên mới đến tìm , dù sĩ diện như chị dâu..."
Anh xong, liền cảm thấy ánh mắt bên cạnh dường như xuyên thủng , cơ thể cứng đờ: "Sao, thế?"
Lộc Minh Sâm cụp mắt: "Lái nhanh lên!"
Dưới áp lực đáng sợ, xe jeep chạy như bay, may mà lúc giới hạn tốc độ gì, lộ trình bảy tám tiếng, bọn họ năm tiếng chạy tới nơi.
Xe trực tiếp dừng lầu khu Bình An, khi lên lầu, Bùi Trí Minh đợi Lộc Minh Sâm mở cửa.
Lộc Minh Sâm chằm chằm cửa chống trộm, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Anh chìa khóa nhà?" Bùi Trí Minh kinh ngạc, thấy mí mắt Lộc Minh Sâm cụp xuống sắp nhắm , kinh hãi vạn phần, "Lão đại đừng vội, nhà chị dâu chắc chắn chìa khóa, em lấy, em cứ ngang qua lấy chút đồ trong nhà."
Lộc Minh Sâm ngước mắt chằm chằm , Bùi Trí Minh bây giờ vô cùng hối hận nhất thời não tàn cái gì mà theo đuổi Tô Nhuyễn, cho nên bây giờ rốt cuộc nên nên ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-163.html.]
Anh cẩn thận từng li từng tí : "Hay là tự ? Chỉ sợ lộ tẩy."
Lộc Minh Sâm chằm chằm c.h.ế.t trân: "Cậu ."
Bùi Trí Minh:...
Hơi dám, nhưng thể .
Lúc chạy xuống lầu trong lòng mắng c.h.ử.i Chính ủy Vương, là nhiệm vụ yêu đương tại phái Hoàng Hải Uy đến, cứ cảm thấy chuyến về, cái mạng nhỏ của khó giữ.
Lấy chìa khóa từ nhà Lý Nhược Lan, hai thuận lợi cửa, trong nhà trống huơ trống hoác, Bùi Trí Minh sờ bụi bàn nhíu mày: "Chị dâu mấy ngày nay đều ở đây."
Lộc Minh Sâm thẳng phòng ngủ chính, giường cũng dấu vết ngủ, cô hề lén lút ở nhà, cô ?
Bùi Trí Minh đoán: "Liệu ngoài ở nhà nghỉ ?"
Lộc Minh Sâm hít sâu một , cẩn thận quét qua các nơi trong phòng, hy vọng thể tìm một chút manh mối.
Giờ khắc , hy vọng bao Tô Nhuyễn để một tờ giấy, ít nhất cho cô , gì, cần nơm nớp lo sợ thế .
Nghĩ đến đây, Lộc Minh Sâm khỏi khựng , lúc rời , Tô Nhuyễn cũng lo lắng sợ hãi như ...
"Lão đại!" Bùi Trí Minh hét lên, "Chị dâu chị miền Nam !"
Lộc Minh Sâm đột ngột đầu, liền thấy Bùi Trí Minh bàn trang điểm, trong tay cầm một tờ giấy, chỉ ngăn kéo bên cạnh : "Tìm thấy ở đây."
Bùi Trí Minh nhíu mày : "Chắc là để lừa chị dâu, đoán chừng là sợ thời gian ngắn về , cho nên mới nơi xa như ."
Lộc Minh Sâm về phía tờ báo đặt bàn, đó là một tờ báo giữa tháng mười hai năm ngoái.
Dòng chữ [Sàn giao dịch chứng khoán Thân Thị bắt đầu hoạt động ngày 19 tháng 12] khoanh tròn trọng điểm.
Lộc Minh Sâm nghĩ đến điều gì, giơ tay mò một chiếc chìa khóa từ bức ảnh cưới đầu giường, mở ngăn kéo bàn học.
Bên trong hai cuốn sổ tiết kiệm, đó đều còn bao nhiêu tiền.
"Cô thực sự miền Nam ."
Bùi Trí Minh trố mắt: "Không chứ? Xa như , chị dâu còn từng xa, một chị dám?"
Rất nhanh nghĩ đến gan của cô, Bùi Trí Minh cảm thấy chẳng gì Tô Nhuyễn dám , khỏi lo lắng: "Em bên đó cái gì mà băng đảng đua xe, chuyên môn cướp giật trấn lột các cô gái trẻ, chị dâu thế ..."
Cô còn mang theo nhiều tiền như , trái tim Lộc Minh Sâm còn buông xuống thắt c.h.ặ.t , khóa ngăn kéo : "Đi!"
Tô Nhuyễn còn vì Vương lo lắng mà lộ, cô để manh mối chỉ để phòng ngừa vạn nhất, cô cho dù giận nữa, cũng thể thực sự khiến lo lắng.