Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:15:12
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi trưa nghỉ ngơi một lát, xem thời gian cũng hòm hòm , Tô Nhuyễn đặc biệt chọn một bộ quần áo, mang theo tất cả đồ đạc chuẩn huyện.

Đường xi măng lồi lõm, hai bên là những ngôi nhà xám xịt, tòa nhà bách hóa Phượng Hoàng cao nhất huyện cũng chỉ cao ba tầng, nhưng cũng là nơi náo nhiệt nhất trong huyện.

Không ít trẻ , cho dù mua gì, khi tan cũng đều sẽ đến đây dạo.

Điểm đến của Tô Nhuyễn cũng là nơi .

Năm 90 thoát khỏi kinh tế kế hoạch bao lâu, so với miền Nam kinh tế cất cánh nhanh ch.óng, huyện nhỏ miền Bắc như huyện Khai Vân vẫn còn giữ tư tưởng của mấy năm , bày sạp vỉa hè bán đồ sẽ ít là đầu cơ trục lợi.

Trong tiềm thức của dân cũng cảm thấy bày sạp vỉa hè là công việc vô cùng thấp hèn, bán rau bán đồ ăn còn đỡ, bản thuộc về nông dân hoặc coi như là một nghề thủ công, những cái khác thì khó .

Quần áo trang sức nhỏ các loại rực rỡ muôn màu của đời , trong bách hóa thương trường kiểu dáng đều hạn.

Bày sạp vỉa hè tuyệt đối chính là đầu cơ trục lợi nghi ngờ gì nữa.

Cho nên những năm sạp hàng nhỏ trong huyện ít, ngay cả quản lý đô thị cũng , đối thủ cạnh tranh thì càng khỏi bàn, tóm đây thực sự là thời đại vô cùng thiện với việc bày sạp vỉa hè.

Sau bốn giờ, dòng gần tòa nhà bách hóa mắt thấy đông lên, sạp hàng hoa hòe hoa sói của Tô Nhuyễn giữa một đám đồ ăn vặt vô cùng bắt mắt.

Cô cũng e dè, thấy cô gái trẻ liền rao một tiếng, "Người , đây xem , dây buộc tóc đang thịnh hành ở miền Nam, thể đeo thử."

Khi mà khắp đường phố thịnh hành gọi đồng chí, cách xưng hô mới mẻ của Tô Nhuyễn thốt , ba cô gái cùng khỏi đều , khoác tay tới, "Cô bán cái gì thế?"

"Dây buộc tóc." Tô Nhuyễn giới thiệu kiểu tóc của , "Kiểu dáng đang thịnh hành ở miền Nam, đảm bảo các cô từng thấy ở chỗ chúng ."

Phải , bản cô chính là biển hiệu sống, mái tóc đen dài gom đầu, dùng dây buộc tóc hoa nhí màu xanh nhạt b.úi lên, khiến khuôn mặt diễm lệ bức lộ vài phần hương vị thanh tân tao nhã, khiến nhịn thêm vài .

Không ai thể cưỡng sự cám dỗ của cái , bước chân của mấy cô gái hẹn mà cùng dừng .

Tô Nhuyễn giới thiệu cho bọn họ, "Cái loại mảnh một chút buộc đuôi ngựa , loại to một chút thể dùng để b.úi tóc củ tỏi."

"Tóc củ tỏi?"

Suýt nữa thì quên, con gái trong huyện lúc tóc dài đa phần vẫn là đuôi ngựa hoặc tết b.í.m.

" chải cho cô một cái nhé." Tô Nhuyễn trực tiếp giúp một cô gái b.úi đơn giản một cái, chọn cho cô một chiếc dây buộc tóc kẻ sọc màu hồng buộc lên.

Tóc b.úi củ tỏi là kiểu tóc vô cùng h.a.c.k tuổi, cô gái thanh tú dịu dàng liền lộ chút hoạt bát, bạn của cô lập tức khen ngợi, "Không tệ nha, lắm đấy."

"Bán thế nào?"

Tô Nhuyễn , "Loại thuần hoa sắc bốn hào một cái. Một đồng ba cái; loại điểm xuyết sáu hào một cái, một đồng hai cái."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-13.html.]

Hôm nay lúc lục hòm tìm ít ren, voan mỏng lão thái thái tích cóp, và những đồ trang trí nhỏ như quả dâu tây, nơ bướm quần áo trẻ con, Tô Nhuyễn liền khâu một ít, thể bán đắt hơn một chút.

Tuy rằng so với dây chun bình thường dùng thì đắt, nhưng đối với những cô gái trẻ tiền lương thì nỡ bỏ tiền, ba bàn bạc mua ba cái gom một đồng, liền xổm xuống chọn lựa.

Làm buôn bán luôn quy luật như , một khi sạp , nhanh sẽ thu hút khác lục tục kéo đến.

Tô Nhuyễn khéo ăn , tay cũng khéo, cô giới thiệu cho , còn chải tóc cho những cô gái nhu cầu, kinh nghiệm bán quần áo nhiều năm thể hiện ở chỗ , cô gần như theo bản năng là thể chải cho các cô gái kiểu tóc phù hợp phối với dây buộc tóc thích hợp.

Búi thấp khí chất dịu dàng; b.úi củ tỏi cao hoạt bát; tóc buộc nửa đáng yêu, đuôi ngựa lệch phong cách quyến rũ...

Hầu như tất cả đều vui vẻ mua xong rời , đó thấy dây buộc tóc bán chạy, sợ cái ưng ý chọn mất, cũng do dự, bán ngược nhanh hơn.

Trong đó dường như nhận cô, "Ơ? Cô là con gái cục trưởng Tô ?"

Tô Nhuyễn vẻ mặt vô tội ngẩng đầu lên, "Tô Văn Sơn ? Vâng, ông là bố ."

Tô Nhuyễn giả vờ như thấy biểu cảm kinh ngạc của đối phương và tiếng thì thầm to nhỏ với bên cạnh, hiếm lạ đếm tiền, bộ dáng mày mắt híp.

Trong lúc đó dường như chuyên môn đến xem cô, Tô Nhuyễn cố ý , chỉ một mực nhiệt tình chào hàng.

Những âm thanh lác đác như "Tô Văn Sơn", "Cục Tô" truyền đến, Tô Nhuyễn rũ mắt che ý nơi đáy mắt:

Bố yêu, con gái ngoan của bố sắp tới đây.

Việc buôn bán sạp khá , Tô Nhuyễn đang bán hăng say, liền thấy một giọng chần chừ truyền đến từ bên cạnh, "Tô Nhuyễn?"

Tô Nhuyễn ngẩng đầu, phát hiện là Hoắc Hướng Mỹ hôm qua mới gặp.

"Thật sự là chị ," Hoắc Hướng Mỹ sạp hàng của cô nhíu mày, dường như cảm thấy chút mất mặt, "Sao chị bán đồ thế ?"

Tô Nhuyễn , thuận theo một khách hàng hỏi giá trực tiếp giới thiệu dây buộc tóc, vẻ rảnh để ý đến cô .

Hoắc Hướng Mỹ do dự một chút, vẫn chạy đến sạp chọn hai cái, hỏi, "Chị Nhuyễn, hai cái của chị bán thế nào?" Giọng điệu ngược ân cần hẳn lên.

Tô Nhuyễn thấy cô chọn là hai cái viền voan, trả tiền thừa cho , tranh thủ trả lời, "Em thích hai cái ? Đưa chị một đồng là ."

Hoắc Hướng Mỹ ngẩn , hiển nhiên ngờ Tô Nhuyễn sẽ đòi tiền cô , mặt lập tức xụ xuống.

Tô Nhuyễn đang nghĩ gì, cho cùng, nhà họ Hoắc khi Hoắc Hướng Dương miền Nam thuê vẫn là nghèo rớt mồng tơi, sức khỏe Hoắc lắm, mười mấy năm t.h.u.ố.c thang dứt, cho nên trong nhà nợ ít nợ bên ngoài.

 

 

Loading...