"Nếu ngại cùng mạo hiểm một chút, sáu ngàn của và phụ cấp mấy tháng nay đều đưa cho . Đến lúc đó nếu kiếm hai chia năm năm, nếu lỗ, tiền vốn chắc chắn thể trả ."
Tô Nhuyễn chuyện mua cổ phiếu, Sở giao dịch chứng khoán Thân Thị mới mở một tuần, phương Bắc đa đều hiểu, cô một cô gái huyện nhỏ mà hiểu thì quá kỳ lạ.
trái phiếu chính phủ thứ , tương tự cổ phiếu, ở thành phố ít nhiều đều thích mua một ít, thỉnh thoảng lãi suất cao, kiếm nhiều hơn gửi ngân hàng ăn lãi nhiều.
Lộc Minh Sâm cũng hiểu , dù cái gì cũng trực tiếp nhét cuốn sổ tiết kiệm tay Tô Nhuyễn.
Đưa cứ như sổ tiết kiệm sáu ngàn tệ mà là một tờ giấy, còn tưởng là công t.ử bột tiêu tiền như rác.
Thực tế là một tên nghèo rớt mồng tơi một xu.
Tuy thụ hưởng là cô, Tô Nhuyễn vẫn nhịn than: " rõ chuyện tùy tiện đưa tiền cho ?"
"Anh gì cũng giữ cho chút sinh hoạt phí chứ."
Lộc Minh Sâm kỳ lạ cô một cái: "Trong mắt cô là kẻ ngốc ?" Anh thể tùy tiện đưa tiền cho ?
Tô Nhuyễn : "Vậy còn bao nhiêu tiền của ? Không nên sáu bảy vạn tiền tiết kiệm ?"
Lộc Minh Sâm nghẹn lời, đó đưa tay giật sổ tiết kiệm: "Vậy cô trả đây."
Tô Nhuyễn giấu sổ tiết kiệm lưng, trừng : " chỉ cẩn thận phân biệt. Sao, tin tưởng như ?"
Lộc Minh Sâm: "..."
Vậy rốt cuộc nên đưa nên đưa?
Đã quyết định tiết kiệm tiền, quần áo trang sức tự nhiên mua nữa.
Hai ai về nhà nấy, bộ ảnh rửa sẵn tự nhiên là để Tô Nhuyễn mang .
Cả nhà thấy ảnh quả nhiên đều trầm trồ, Ngôn Thiếu Thời và Ngôn Thiếu Dục thích bộ váy cưới màu đen , tất nhiên, cái họ thích chủ yếu là Lộc Minh Sâm mặc bộ đồ tác chiến dã ngoại.
Ngôn Thiếu Thời : "Mẹ, con cũng chụp một tấm ảnh như thế ." Cậu nhóc sợ Lý Nhược Lan đồng ý, còn đặc biệt kéo theo Ngôn Thiếu Dục, "Anh, hai em cùng chụp."
Ngôn Thiếu Dục trêu : "Em mặc váy cưới đen ?"
Ngôn Thiếu Thời tức giận : "Anh mới mặc váy cưới đen, , mặc váy cưới đỏ, em mặc đồ rằn ri!"
Ngôn Thiếu Dục : "À, đồ rằn ri nhỏ như em, nhưng váy cưới to như em."
Ngôn Thiếu Thời , lập tức nhào tới, hai em đ.á.n.h ầm ĩ.
Lý Nhược Lan cực kỳ thích bộ quân phục sườn xám , Ngôn Thành Nho cũng : "Thiếu Dục lúc con kết hôn cũng chụp như ."
Mặt Ngôn Thiếu Dục đỏ, Ngôn Thiếu Thời bắt đầu trêu chọc : "Ồ ồ ồ, con hổ , yêu ! Anh yêu !"
Ngôn Thiếu Dục một tay túm lấy gáy ấn xuống ghế sô pha...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-122.html.]
Tô Nhuyễn mà mãi, cái nhà thật sự lúc nào cũng náo nhiệt.
Cuối cùng Ngôn Thiếu Thời xung phong giúp Tô Nhuyễn cất ảnh: "Ủa? Chị, chị ba mươi lăm tấm ? Sao chỉ ba mươi ba tấm?"
Tô Nhuyễn ngẩn một chút: "Là ba mươi lăm tấm mà?"
Mọi còn tưởng xem rơi, tìm quanh một vòng, cũng tìm thấy.
Tô Nhuyễn kỹ một lượt, phát hiện hình như thiếu một tấm váy cưới đen và một tấm sườn xám: "Có lẽ là rơi xe , hôm nào hỏi Minh Sâm."
Lộc Minh Sâm đến cửa bưu điện bỗng nhiên hắt một cái, Hoàng Hải Uy : "Lão đại lạnh ?"
Nói móc từ trong túi một đôi găng tay: "Đeo cái ."
Lộc Minh Sâm bất động thanh sắc rút tay từ trong túi , nhận lấy găng tay: "Cảm ơn."
Hoàng Hải Uy ngẩng đầu bưu điện: "Anh gửi đồ?"
Lộc Minh Sâm theo bản năng sờ túi áo một cái, khựng một chút : "Không , thôi."
@
Sau khi chụp ảnh cưới xong, Tô Nhuyễn và Lộc Minh Sâm cơ bản còn việc gì cần tự vận động nữa. Lý Nhược Lan cũng cố gắng phiền họ, để họ tập trung tinh thần học tập.
Còn về phía nhà họ Lộc, dì Phúc Lộc Thải Hà tìm Lộc Minh Sâm đòi đồ, Lâm Mỹ Hương còn gọi điện thoại mắng Lộc Minh Sâm xong, liền trực tiếp trở mặt, thu hồi ngay tại trận chiếc vòng vàng là để đáp tạ Lâm Mỹ Hương vất vả, trực tiếp đem đổi tiền.
Tỏ vẻ tin tưởng nhà họ Lộc nữa, bà thà cầm tiền đổi từ vòng vàng tìm công ty tổ chức tiệc cưới đến chuẩn , hơn hai ngàn tệ, tuyệt đối giúp Lộc Minh Sâm nở mày nở mặt, còn đỡ chịu bực .
Chưa đến Lâm Mỹ Hương chiếc vòng vàng vuột mất mà hối hận kịp, tiệc cưới họ tuyệt đối thể để dì Phúc tiếp quản.
Đặc biệt là đồng đội năm xưa Lộc Mãn Tường cứu, hiện giờ Tư lệnh ở quân khu Thủ đô, những khác ở trong thành phố cũng đa phần địa vị quyền thế hơn nhà họ Lộc.
Nhà họ Lộc lăn lộn ở thành phố hai mươi năm, cũng ý thức năm xưa họ việc khó coi, ngược vì thế mà bỏ lỡ nhiều cơ hội quý giá, đáng tiếc chướng mắt họ, mãi cách nào liên lạc .
Hiện giờ khó khăn lắm mới tìm cơ hội bù đắp, họ thể bỏ lỡ nữa, cho dù là vì nhóm , họ cũng thể hiện sự coi trọng đối với Lộc Minh Sâm.
Cho nên cần dì Phúc dùng tiền treo nữa, nhà họ Lộc tích cực chuẩn , cũng dám trêu chọc Lộc Minh Sâm nữa.
Cứ như những ngày bận rộn trôi qua nhanh, hai tuần khi Lộc Minh Sâm thi sơ tuyển nghiên cứu sinh, nhân sâm bên Đông Bắc cũng tới.
Cuối cùng nhận chỉ mười một củ, thứ lúc nào cũng khan hiếm, mua nhiều như là .
Bùi Trí Minh thì nhảy nhót, việc thỏa đáng, Tô Nhuyễn là tặng quà, đều gói ghém xinh gửi tới.
Lý Nhược Lan cũng mới Tô Nhuyễn mạnh tay, nhưng cũng gì, ngược khen: "Đều là nên , bất kể thể khôi phục qua , từng giúp đỡ, luôn nên chút biểu thị. Những món quà đủ thể diện, cũng tâm, tồi."