" chắc chịu đến," Lý Nhược Lan nhíu mày, "Nhà họ Lộc năm xưa ăn tướng quá khó coi, nể mặt đứa trẻ giúp một , đó thì gần như qua nữa."
"Để nhà họ Lộc dùng danh nghĩa Lộc Minh Sâm kết hôn mài," Tô Nhuyễn , "Dù nhà họ Lộc hổ, chuyện lợi họ chắc chắn sẽ dốc sức . Mẹ nhắc với dì Phúc một tiếng."
Lý Nhược Lan hỏi: "Con gì?"
"Tách Minh Sâm và nhà họ Lộc ." Tô Nhuyễn lạnh, "Nhà họ Lộc chiếm hời của Minh Sâm hỏi con đồng ý ."
"Con mới là phối ngẫu hợp pháp của Minh Sâm, tất cả thứ của đều thuộc về con!"
Lý Nhược Lan: "..."
Bà đẩy Tô Nhuyễn một cái, mắng yêu: "Con bé hổ thế hả."
Tô Nhuyễn: "???"
Con chỉ trần thuật sự thật thôi mà, nghĩ ?
Tìm hiểu xong chuyện nhà họ Lộc, trưa hôm tan học Tô Nhuyễn liền đến bệnh viện.
Lúc cô xách cặp l.ồ.ng giữ nhiệt phòng bệnh, phát hiện Chính ủy Vương mà cũng ở đó, còn Lộc Minh Sâm cũng là để trốn tránh càm ràm , đang cầm một quyển sách bên cửa sổ xem đến quên cả trời đất.
Tô Nhuyễn chớp chớp mắt, Lộc Minh Sâm tuy thường xuyên sách, cô sớm chú ý đầu giường bày mấy quyển sách chuyên ngành như “Chiến lược quân sự”, “Lý luận quân sự”, “Lịch sử chiến tranh thế giới”, cách mấy ngày sẽ đổi một bộ, nhưng sách tiếng Anh??
"Sao học tiếng Anh thế ," Tô Nhuyễn đùa với Chính ủy Vương, "Ngài định phái nước ngoài gián điệp ạ?"
Chính ủy Vương trả lời câu hỏi của cô, mà trưng khuôn mặt thiết huyết hán t.ử cô một cái đầy từ ái , liếc thấy cặp l.ồ.ng tay cô bèn trêu chọc: "Cơm dinh dưỡng tình thương của vợ, đồng chí Lộc sống cũng sướng nhỉ."
Tô Nhuyễn bật , Bùi Trí Minh đúng là cái loa phóng thanh.
Lộc Minh Sâm tâm ý chìm đắm trong sách vở, giống như thấy.
Chính ủy Vương hư ảo chỉ chỉ , mới đầu giải thích với Tô Nhuyễn ha hả: "Tuần là thi nghiên cứu sinh, đồng chí Lộc tranh thủ ôn tập."
"Thi nghiên cứu sinh?" Tô Nhuyễn trố mắt Lộc Minh Sâm, "Anh thi nghiên cứu sinh?"
Chính ủy Vương cũng ngạc nhiên: "Cậu với cô?"
Lộc Minh Sâm lúc mới ngẩng đầu cô một cái, dường như thưởng thức dáng vẻ thể tin nổi của cô, đắc ý nhướng mày.
Tô Nhuyễn: "..."
Đâu cái đồ ấu trĩ .
Chính ủy Vương biểu cảm của Lộc Minh Sâm, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhanh bất động thanh sắc đầu ha hả với Tô Nhuyễn: "Tên đầu óc , sớm đề nghị đến Đại học Quốc phòng học tập, khổ nỗi cứ thích chui chiến trường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-118.html.]
" lúc thương thể tham gia huấn luyện, liền ép thi nghiên cứu sinh."
"Đến Đại học Quốc phòng học sâu hai năm, đúng lúc vết thương cũng lành hẳn, còn thể cống hiến chút gì đó cho đội, quốc gia cũng thể nuôi đúng ?"
Hơn nữa trường là thể thăng chức.
Cũng chẳng trách kiếp thăng tiến nhanh, thời đại sinh viên đại học đều là bánh bao thơm ngon, chứ đừng đến nghiên cứu sinh, đặc biệt là trong quân đội, coi là lông phượng sừng lân.
Phải là, Chính ủy Vương tuy lo lắng, nhưng cái tâm đều đặt đúng chỗ, sự sắp xếp quả thực khéo.
Chính ủy Vương việc ngang qua, tiện đường ghé thăm Lộc Minh Sâm, cho nên ở lâu, lúc móc một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Tô Nhuyễn: "Đây là phụ cấp mấy tháng nay của và tiền thưởng nhiệm vụ , cô cầm lấy, tuyệt đối đừng đưa cho thằng nhóc ?"
Nói xong khựng một chút, dường như , nhưng vẫn nhịn nhấn mạnh: "Nhất định, nhất định đừng đưa cho thằng nhóc ."
Tô Nhuyễn dở dở , Chính ủy Vương vẻ mặt nghiêm túc : "Nếu một tháng là tiêu sạch sành sanh."
"Sao đến mức?" Chính ủy Vương hừ một tiếng, chỉ tiếc rèn sắt thành thép , "Người gửi một ít, quyên một ít, mua chút đồ cho mấy đứa nhóc bên , tiền ít đưa ít, tiền nhiều đưa nhiều, tiền là tiêu hết, lúc nào cũng trơn tuột!"
Lộc Minh Sâm cúi đầu sách giả vờ thấy.
Nếu là ngày hôm qua, Tô Nhuyễn lẽ thể hiểu thói quen tiết kiệm tiền , nhưng hiện tại cô chút hiểu.
Vị lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh, luôn nghĩ hôm nay ngày mai, để chút lợi lộc nào cho nhà họ Lộc, tự nhiên là tiêu xài hết.
Chính ủy Vương dường như cũng sợ Tô Nhuyễn chê bai , vội vàng bổ sung: "Phụ cấp của ít, thẻ lương của cô cứ cầm, mỗi tháng phát cho chút tiền tiêu vặt là ."
"Thực phát cũng , trong đội để đói, bản cũng hút t.h.u.ố.c uống rượu."
Lại đầu với Lộc Minh Sâm: "Người tân hôn đều mua mấy bộ quần áo, mua chút trang sức gì đó, bây giờ tiền , đưa đồng chí Tô dạo phố, ?"
Tô Nhuyễn dở dở tiễn vị "Vương ma ma" , cũng may là ông bận, nếu cụ thể khi nào mua, mua những gì đều ấn định .
Tô Nhuyễn đưa sổ tiết kiệm cho Lộc Minh Sâm, đó bày cơm gọi qua ăn.
Thuận thế về kế hoạch của chính : " đổi hết nhẫn vàng dì Phúc đưa thành tiền, thêm chút tiền, mua một lô nhân sâm từ Đông Bắc về, quen nhiều , mối nào ?"
Lộc Minh Sâm ngẩn một chút: "Cô mua cái đó gì?"
"Đáp tạ trưởng bối." Tô Nhuyễn suy nghĩ của , " hỏi chuyện năm xưa... Những đó tay giúp đỡ, thì là giúp nhà họ Lộc, thực là vì ."
"Lúc đó còn nhỏ cách nào, bây giờ lớn năng lực, tự nhiên báo đáp." Tô Nhuyễn dừng một chút, , "Đó là tài sản cha để cho , luôn lấy về."