Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 369: Đừng Trông Mong Vào Đồ Vô Dụng
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:19:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hừ, con đàn bà Trần Tú Lan đó, nay mắt luôn mọc đỉnh đầu, , đứa con trai duy nhất cũng chúng nắm trong tay ?
Thiến Thiến, con nhanh tay lên một chút, nhất là cuối năm thể đám cưới, sớm sinh cho nhà họ Âu Dương một đứa con trai con gái, Âu Dương Quân thích quản lý, cũng kinh doanh, như , sản nghiệp nhà họ Âu Dương đều là của con ?
Hừ, đợi con tiếp quản sản nghiệp nhà họ Âu Dương, cứ để bố con và trai con giúp.
Đến lúc đó, ngay cả con đàn bà Trần Tú Lan cũng sắc mặt của , xem bà còn dám vênh váo mặt ?
Bao nhiêu năm nay, thật sự chịu đủ con đàn bà , chỉ dựa nhà đẻ mấy đồng tiền bẩn thỉu ? Bản còn từng du học, học thức ?
Đây cũng là do thời thế đổi, nếu là hai mươi năm , bà chính là nhà tư bản, thành phần theo con đường tư bản, xã hội......”
“Mẹ, đủ .” Nghe đầu dây bên càng càng kích động, Trần Thiến chỉ bịt tai , những lời , cô từ nhỏ đến lớn, tai sắp mọc kén .
Cô , cô xuất , nhưng trong thời đại đặc biệt đó trở thành lợi thế, gả cho bố cô lúc đó đang là thanh niên trí thức hạ phóng, cũng cùng trở về thành phố.
Vào thành phố, bố cô nối nghiệp cha, khu phố sắp xếp công việc, tự khởi nghiệp, sự nghiệp ngày càng lớn, cô, một nhân viên tạm thời ở nhà khách, cũng thơm lây, phận cũng cao lên.
Mọi gặp bà cũng sẽ gọi một tiếng ‘phu nhân’.
, dù gia đình họ kinh doanh lớn đến , cô vẫn thể đổi tính cách thô lỗ, keo kiệt, mặt một gia đình thế gia như nhà họ Âu Dương, càng tỏ gì.
Đôi khi, Trần Thiến còn cảm thấy, bá mẫu Âu Dương cũng hề ghét bỏ coi thường cô, nhưng khí chất bẩm sinh phong cách xử sự của , trong mắt cô, đó chính là khoe khoang, coi thường họ.
Mỗi mặt khác, thì tỏ nịnh nọt, khiêm tốn, về đến nhà là bắt đầu c.h.ử.i rủa.
Trần Thiến cảm thấy sắp tâm thần phân liệt.
Thường xuyên, cô ghen tị với phận và cuộc sống như của bá mẫu Âu Dương, c.h.ử.i gì.
Ví dụ như bây giờ trong điện thoại, rõ ràng là mong cô gả nhà họ Âu Dương, nhưng đạp bá mẫu Âu Dương xuống chân......
“Sao ?” Nghe tiếng quát trong điện thoại, Trần khinh thường hừ một tiếng, “Bây giờ còn là chồng của con ? Mẹ vài câu cũng ?”
“Mẹ, Âu Dương Quân vì con.” Trần Thiến hít một thật sâu, cố gắng bằng giọng bình tĩnh.
“Cái gì?” Mẹ Trần hiểu lắm.
Trần Thiến hét điện thoại, “Con , Âu Dương Quân vì con, thích con, con và khả năng, hài lòng ?”
Rầm, hét xong, cô dập mạnh điện thoại, nước mắt lã chã rơi.
Cô cứ tưởng mấy tháng tin tức, cô lo lắng cho cô, quan tâm cô, kết quả thì , một cuộc điện thoại gọi đến, một câu nào hỏi thăm cô sống thế nào, chỉ thúc giục cô mau ch.óng kết hôn với Âu Dương Quân, để lấy lợi ích từ nhà họ Âu Dương.
Thật , họ luôn coi trọng lợi ích, lợi ích lớn hơn cả đứa con gái của họ.
Và chính cô cũng vì tình yêu của bố , mà ngừng chứng minh ích.
Giờ phút , cô chỉ hận bố , mà còn hận cả chính , cô rõ, chính cô tự biến thành một món hàng, còn ảo tưởng đổi lấy giá trị cao hơn.
Reng reng rengđiện thoại reo.
Trần Thiến chắc chắn là cô gọi , lau nước mắt, cô nhấc máy, liền thấy tiếng cô c.h.ử.i mắng ở đầu dây bên , “Con bé c.h.ế.t tiệt, mày chuyện với mày thế ? Cái gì gọi là nó thích mày? Nó thích mày mà nó chạy đến huyện thành tìm mày......”
Trần Thiến cố gắng bình tĩnh , trầm giọng , “Nếu thích con, lúc ở Hải thị thể ở bên con, cần gì chạy đến nơi xa xôi ?
Anh đến đây mở xưởng, là vì phụ nữ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-369-dung-trong-mong-vao-do-vo-dung.html.]
Anh đến huyện thành cũng là vì cô , vì con, thích con.”
“Cái gì?” Mẹ Trần gần như thể tin , “Nói, phụ nữ đó là ai? Có thể hơn con gái của ?”
“Đẹp cái gì?” Trần Thiến khẩy, “Nếu Âu Dương Quân thích mỹ nhân, sớm kết hôn , còn đến lượt con ?
Mẹ, đừng ảo tưởng nữa, cửa nhà họ Âu Dương con , cũng đừng ảo tưởng đạp bá mẫu Âu Dương chân nữa.”
Thật , cho dù cô thật sự gả nhà họ Âu Dương, cũng chỉ cô sắc mặt của bá mẫu Âu Dương.
Mẹ cô như , chẳng qua là để xả giận trong lòng mà thôi.
“Sao thể? Mấy năm nay bên cạnh thằng què đó cũng ai khác mà.” Mẹ Trần tức giận như .
Trần Thiến lười cả sửa , “ bây giờ . Cho nên, với bố , đấu thầu thì cứ dựa thực lực và bản lĩnh , đường tắt qua con, e là .”
“Con bé c.h.ế.t tiệt , mày vô dụng thế? Không mày mày thể hạ gục thằng què đó ? Không mày ......”
“ , con là đồ vô dụng mà, lời của đồ vô dụng cũng tin thật ?” Trần Thiến cũng còn như đây, cố gắng chứng minh ích mặt bố , chỉ mệt mỏi , “Tóm , con rõ với , lợi dụng con để lấy lợi ích từ nhà họ Âu Dương, thể.
Được , việc gì thì cúp máy đây.”
“Không , mày cái con...... tút tút tút” điện thoại dập, Trần chằm chằm ống , mắt gần như lồi .
Bên bàn ăn, bố Trần nhíu mày, thấy bà cúp máy, liền đặt tờ báo xuống, vẻ mặt lạnh lùng hỏi, “Thiến Thiến gì?”
“Con bé c.h.ế.t tiệt đó thể gì?” Mẹ Trần tức giận đến bàn ăn xuống, “Nó Âu Dương Quân phụ nữ khác , nó, còn bảo với ông, chuyện đấu thầu đừng trông mong nó....../Con bé c.h.ế.t tiệt , đây là ăn cây táo rào cây sung ?
Bố nó, ông thấy nó thật ? Thằng què Âu Dương Quân phụ nữ khác ? Hay là con bé dối chúng , khuỷu tay hướng ngoài, bám nhà họ Âu Dương là cắt đứt quan hệ với chúng ?”
Bố Trần nhíu mày c.h.ặ.t hơn, “Thiến Thiến với bà là Âu Dương Quân phụ nữ khác?”
“ , còn họ thể, cả đời nó cũng đừng hòng cửa nhà họ Âu Dương, còn là đồ vô dụng, đúng là cái bộ dạng lợn c.h.ế.t sợ nước sôi.” Mẹ Trần nghĩ đến con bé trong điện thoại lúc nãy gào thét mà tức giận, nếu ở mặt, nhất định đ.á.n.h cho một trận.
Con đ.á.n.h nên , đ.á.n.h hiếu thuận.
Sắc mặt bố Trần chút khó coi, “Xem Thiến Thiến quân bất lợi, dự án cuối năm của Âu Dương Quân, chúng nghĩ cách khác.”
“Nói , Thiến Thiến thật sự hạ gục thằng què đó?” Mẹ Trần gần như thể tin .
Bà dù dùng đầu gối để nghĩ, cũng cảm thấy con gái xứng với thằng què đó còn thừa, dĩ nhiên, ngoài việc gia thế như Âu Dương Quân.
Bố Trần gật đầu, “Nếu thành công, với tính cách của con bé đó, sớm bay về khoe khoang với chúng , lâu như gọi điện về, đoán .”
“Con bé c.h.ế.t tiệt , vô dụng quá.” Mẹ Trần tức giận .
Bà cảm thấy, con gái theo đuổi con trai cách một lớp lụa mỏng, nếu bà mà trẻ hai ba mươi tuổi, học vấn và gia thế như con gái, đàn ông nào mà theo đuổi ?
Thật là vô dụng hết sức.
“Không , đích qua đó xem .” Mẹ Trần trong lòng phục, con gái gả nhà họ Âu Dương, bà thắng con đàn bà Trần Tú Lan đó?
Bố Trần để ý đến bà, tính cách của phụ nữ chỉ cái mồm, cũng gây chuyện gì lớn, chẳng qua là khiến phiền phức mà thôi.
Bà mà thể rời nhà vài ngày, nhà cửa còn yên tĩnh vài ngày.