Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 342: Đơn Hàng Khủng, Cơ Hội Làm Giàu
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:17:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi Trần Thiến rời , Chu Vân giải thích với Âu Dương Quân: “Xin , trái ý mà giữ cô . Thật , chỉ cảm thấy, xưởng mới khởi bước, tùy tiện đổi nhân sự, thể sẽ khiến những khác ảnh hưởng, hoặc là cảm giác an đối với xưởng.”
“Ừ, chỉ thấy cô tâm trí việc, giữ trong xưởng cũng tác dụng lớn.” Âu Dương Quân .
Chu Vân gật đầu: “ mà, sa thải một nhân viên, cần một lý do khiến tâm phục khẩu phục.”
Rõ ràng, những lý do như tỏ tình với cấp chiếm dụng giờ việc tâm trí việc, cũng thể khiến khác tin phục.
“Chúng là lãnh đạo, quả thực thể tùy ý tuyển dụng hoặc sa thải một nhân viên, nhưng mà, thế nào nhỉ.”
Làm việc mà, thẳng đuột như , đôi khi đường vòng.
Chu Vân Âu Dương Quân, cũng định quá rõ ràng những lắt léo trong đó, bèn qua loa.
“Một Trần Thiến mà thôi, còn đáng để tốn nhiều tâm tư. Cứ xem biểu hiện của cô , nếu trong công việc xuất hiện sự lơ là hoặc năng lực đủ, đến lúc đó sa thải, sẽ ai dị nghị gì.”
“Chu xưởng trưởng suy nghĩ chu đáo.” Âu Dương Quân khen ngợi, nhưng chút lúng túng hỏi: “Những lời Trần Thiến với , cô đều thấy hết ?”
“Những lời nào?” Chu Vân giả ngu: “Cô với nhiều thế mà.”
Âu Dương Quân thẳng: “Chính là những lời tỏ tình . Thật , cô đừng tin cô .”
“Tại tin?” Chu Vân nhướng mày: “Người là con gái bỏ cuộc sống ưu việt ở thành phố lớn, theo đến cái nơi khỉ ho cò gáy cùng khởi nghiệp, thể là thật lòng thích?”
Thật , về điểm , trong lòng Chu Vân vẫn khá khâm phục dũng khí dám vứt bỏ tất cả của Trần Thiến.
Nếu là cô, thế nào nhỉ, cô thể sẽ cân nhắc lợi hại, sẽ nghĩ sẵn đường lui , dù , cô và Trần Thiến giống . Cô của kiếp , gia thế bối cảnh, chỉ bản là chỗ dựa và niềm tin của chính , cô đại khái nỡ vì một đàn ông mà từ bỏ tất cả những gì vất vả gây dựng.
Cô của hiện tại thì...
“Chu Vân.” Âu Dương Quân cô thì cuống lên, cũng khách sáo gọi Chu xưởng trưởng nữa, mà gọi thẳng tên: “Cô thông minh, lanh lợi như , cô thể ?”
Chu Vân khẽ một cái: “Được , Âu Dương xưởng trưởng, việc!”
Cô lảng sang chuyện khác, Âu Dương Quân vội vàng điều dừng , nhắc nữa.
Bên phía Trần Thiến văn phòng, Lưu Tiểu Nhã và Lý Việt đều dám chuyện với cô .
Ngược chính cô chủ động mở miệng: “Tiểu Nhã, lúc nãy cô hiểu lầm , bên phòng nhân sự bắt thủ tục thôi việc, là chuyển vị trí, ừm, chính là nhân cơ hội , để xuống bên phân xưởng đào tạo công nhân mới một chút.”
“Xuống phân xưởng đào tạo công nhân?” Lưu Tiểu Nhã trợn mắt há hốc mồm, để Trần Thiến - đại tiểu thư xuống phân xưởng? Cô cảm thấy cũng chẳng khác gì đuổi việc là bao.
“Ừ, đây.” Trần Thiến cầm lấy cái cốc nước, dậy luôn.
Hừ, Trần Thiến cho rằng Chu Vân giữ cô là cho cô , nơi những công nhân đó việc, bắt cô là một nhà thiết kế xuống việc, chẳng khác nào đày xuống cả.
Hơn nữa, việc ở đó nặng nhọc, nếu cô , đến lúc đó mụ già sẽ lý do đuổi cô , còn lý do nhạo cô .
Hừ, cô tuyệt đối thể để mụ già đó coi thường.
Không chỉ một tháng thôi ? Cô chắc chắn .
Vừa đến bên phân xưởng, thấy tiếng máy móc chạy ầm ầm, Trần Thiến chút chê ồn, hơn nữa, trong phân xưởng lớn nóng bức ngột ngạt, so với văn phòng sạch sẽ ngăn nắp của cô . Văn phòng chỉ ba , mỗi đều gian độc lập, cửa sổ lớn, quạt cây, ai phiền.
Vừa bước , Trần Thiến cảm thấy sự ồn ào và nóng bức bao vây, cảm giác khó thở.
Đột nhiên, thấy cô , chủ động chào hỏi: “Trần thiết kế sư, cô đến phân xưởng chúng thế?”
Vừa chào hỏi, những khác cũng nhao nhao về phía cô .
“Ồ, đến, đến bên xem thử, cùng các , cùng các việc.” Trần Thiến căng mặt trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-342-don-hang-khung-co-hoi-lam-giau.html.]
“Trần thiết kế sư, là các cô thiết kế xong quần áo, mang qua phân xưởng sản xuất ?” Có vui mừng hỏi.
Những khác cũng kích động theo: “Cuối cùng cũng sắp khởi công ? Tốt quá .”
“Chúng đều đang đợi giây phút đây, đây chính là đơn hàng lớn đầu tiên của xưởng, chúng đợi mấy ngày nay .”
“Trần thiết kế sư, cô yên tâm, đơn hàng chúng chắc chắn , nhất định khiến khách hàng hài lòng.”
Mọi kẻ một câu một câu , Trần Thiến đột nhiên cảm thấy mặt nóng ran.
Cô thoáng chốc dường như hiểu ý đồ Chu Vân bắt cô xuống phân xưởng .
Lời của những công nhân , giống như từng cái tát giáng mặt cô , khiến cô lập tức chút còn mặt mũi nào.
Họ mong ngóng khởi công, mong ngóng đơn hàng như .
Còn cô thì , vì tư tâm của , cố ý phá rối.
“Trần thiết kế sư?” Mọi thấy cô im lặng , còn .
Trần Thiến lúng túng đáp: “Cái đó, bản thiết kế gửi , chắc là sẽ sớm nhận phản hồi thôi, khởi công thì, nhanh thôi, nhanh thôi.”
“Vậy thì , Trần thiết kế sư còn hai nhà thiết kế khác nữa, đều là sinh viên đại học đấy, giỏi thật, đồ thiết kế chắc chắn là duyệt.” Mọi tâng bốc.
Trần Thiến càng cảm thấy chút yên nữa.
Bên phía bản thiết kế thì chiều hôm nhận phản hồi, đối tác ưng ý mẫu do Lưu Tiểu Nhã thiết kế.
Nói chung, áo khoác do Trần Thiến thiết kế, về ngoại quan thì thật đấy, nhưng đủ thực dụng, loại vải sử dụng cũng khá đắt, phụ liệu cũng nhiều.
Cổ áo của chiếc áo khoác do Lý Việt thiết kế, đối phương hài lòng.
Mẫu do Lưu Tiểu Nhã thiết kế phù hợp với yêu cầu của đối tác, cô chọn loại vải bền chắc, mặc cực bền, một chiếc áo khoác mặc mười năm thành vấn đề, quan trọng là cô còn thêm thiết kế đệm vai, đối tác vô cùng thích.
Thế là chốt thiết kế của Lưu Tiểu Nhã.
Sau đó, về mặt báo giá, hai bên thương thảo một hồi, khi xác định, ký hợp đồng, chuyển tiền đặt cọc, đơn hàng đầu tiên một nghìn chiếc áo khoác đưa phân xưởng sản xuất.
Một tuần , một nghìn bộ quần áo đóng gói lên xe, vận chuyển .
Chu Vân cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ, ngày thứ ba khi đối phương nhận hàng, đặt thêm đơn hàng mười vạn chiếc, hơn nữa thời hạn là một tháng rưỡi.
Một tháng rưỡi, Chu Vân tính toán, lúc vẫn là sản xuất cơ giới hóa tự động, hiệu suất sản xuất cao như , một tháng rưỡi mười vạn chiếc áo, độ khó.
Âu Dương Quân hỏi cô nhận .
Chu Vân hề nghĩ ngợi: “Nhận, đương nhiên nhận.”
Khoan hãy miếng thịt nuốt trôi , cứ lấy miếng thịt về tính.
Đơn hàng mười vạn, trừ chi phí vải vóc nhân công các loại, lợi nhuận một chiếc áo mười đến mười lăm tệ, vì đơn hàng lớn, nên chi phí như vải vóc cúc áo sẽ còn giảm xuống.
Tính như , mười vạn chiếc áo ít nhất cũng kiếm hơn một triệu tệ.
Chu Vân tính toán sổ sách xong, tinh thần chấn động, trong tài khoản xưởng mà một triệu tệ, thì gì chẳng tiện?
Đơn hàng mười vạn, c.ắ.n răng cũng cho !