Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 226: Trả Phòng Thành Công, Quản Lý Phải Cúi Đầu Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:11:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quản lý khách sạn Chu Vân cho đau cả đầu, đây cũng khách thuê phòng vì vấn đề thời gian nhận phòng và tiền phòng mà phản ánh với họ, nhưng mà, soi mói như Chu Vân thì đúng là nhiều, dù thì, khách sạn cao cấp thế , khách đến ở đa phần là phú quý hoặc quyền chức, cũng sẽ để ý mấy đồng bạc lẻ đó.

 

Chu Vân thì , ngay cả cái gì mà “Luật khách sạn quốc tế”cũng lôi cho .

 

Quản lý thắc mắc, thật sự luật ? Anh cũng từng qua, thật .

 

nếu thừa nhận , thì chẳng theo cái luật gì đó ? Ở một ngày tính theo 22 tiếng?

 

Nếu thừa nhận, nhỡ thật, chẳng tỏ kiến thức hạn hẹp ?

 

Dù gì cũng là quản lý một khách sạn cao cấp cơ mà.

 

Chu Vân khuôn mặt đờ đẫn của quản lý, khí thế mười phần: “Các đưa điều khoản pháp luật liên quan, cũng đưa quy tắc trong nghề công bố, thậm chí, tại đại sảnh khách sạn hoặc trong phòng khách của các , cũng dán quy định liên quan đến thời gian nhận phòng vân vân.

 

Cho nên, thời gian nhận phòng và tiền phòng các chỉ là từ một phía các , mà là khách thuê phòng, quyền và quyền lựa chọn.

 

Giả sử ngay từ đầu các thông báo cho tối qua nhận phòng đến mười hai giờ trưa nay tính một ngày tiền phòng, thì, sẽ sự chuẩn .

 

Giả sử, các thông báo cho những quy định , thì trả phòng quá giờ, là của , các thu thêm tiền cũng là hợp lý.

 

che mắt, các chỉ tiền phòng một ngày là một trăm sáu mươi tệ, mà trong mắt , một ngày là hai mươi bốn tiếng.

 

Nếu nhận phòng lúc 12 giờ 08 phút rạng sáng tối qua, cần đến 12 giờ 08 phút rạng sáng mai mới là trọn vẹn hai mươi bốn tiếng, mới tính là trọn vẹn một ngày.

 

Các quy tắc trong nghề của các , cũng thể phán đoán của riêng .

 

Mà phán đoán của , một ngày chính là hai mươi bốn tiếng, các thu của một ngày tiền phòng, thì ở đủ hai mươi bốn tiếng.

 

Trừ phi thời gian của các và thời gian của giống .

 

Hay là, các tùy tiện đường tìm một hỏi xem, một ngày là bao nhiêu thời gian? Giả sử một ngày bằng sáu tiếng, hai ngày bằng mười hai tiếng, thì, sẵn lòng trả gấp đôi tiền phòng, sẵn lòng xin .”

 

“Cái ? A cái ?” Đầu quản lý càng to hơn, cái đừng đường, chính cũng một ngày là hai mươi bốn tiếng mà, ai cũng thể thành hai mươi lăm tiếng mười lăm tiếng .

 

“Chỉ là...”

 

“Chỉ là cái gì?” Chu Vân lạnh một tiếng: “Các chẳng lẽ là ỷ thế cửa hàng lớn bắt nạt khách? Bắt nạt nơi khác đến? Nếu là như , đến cơ quan chức năng liên quan của các phản ánh một chút . Ồ, đúng , nhân viên của các , cũng chính là cô .”

 

Chu Vân hề kiêng dè, chỉ thẳng cô lễ tân bên cạnh đang trợn mắt trắng dã gần như lộn lên trời: “Dường như công việc bận rộn, những đăng ký thông tin khách, còn thích ngóng và phán đoán đời tư của khách nữa nhỉ.”

 

“Cái gì?” Quản lý về phía lễ tân.

 

Lễ tân lập tức kêu oan: “ ngóng và phán đoán đời tư của khách bao giờ?”

 

“Có tự cô rõ.” Chu Vân thẳng mắt cô .

 

Lễ tân tức giận : “ chẳng qua là , cô nếu thiếu tiền trả tiền phòng thể tìm vị tối hôm đó đưa cô đến ? Sao hả? Đây chính là cái gọi là đời tư của cô ?”

 

“Chà, xem .” Chu Vân chỉ với quản lý: “Anh xem, còn đời tư gì, cô vị tối hôm đó . Đây tính là đời tư ?”

 

Quản lý: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-226-tra-phong-thanh-cong-quan-ly-phai-cui-dau-xin-loi.html.]

Lễ tân trừng tròn mắt: “Cái tính là đời tư cái nỗi gì?”

 

“Đương nhiên tính .” Chu Vân : “Cô rõ ràng thể , nếu thiếu tiền phòng, thể tìm bạn bè. cô chỉ đích danh vị tối hôm đó, điều chứng tỏ cô đặc biệt để ý. Hơn nữa, cô cũng rõ quan hệ của , xúi giục vay tiền, trong đáy lòng cô nghĩ quan hệ của chúng là thế nào? Cộng thêm biểu cảm lúc cô lời đó, suy nghĩ trong lòng cô chắc chắn sạch sẽ.”

 

?” Lễ tân cho cứng họng.

 

Không sai, cô quả thực cảm thấy phụ nữ mắt và đàn ông tối hôm đó quan hệ bất chính.

 

Nếu là vợ chồng, rõ ràng thể ở cùng .

 

bọn họ cứ tách .

 

Không vợ chồng, nửa đêm nửa hôm cùng đến khách sạn?

 

Nhìn tuổi tác của họ, chắc đều là tuổi lập gia đình .

 

Cho nên, lễ tân tự nhiên liền nghĩ lệch lạc, dù thì, tình huống gặp nhiều, thậm chí nửa đêm còn lén lút đến khách sạn bắt gian nữa cơ.

 

“Nà, xem cô gì nữa chứ? Chứng tỏ trúng .” Chu Vân đề nghị với quản lý: “Cho nên, đối với khách sạn các thật sự thất vọng. Trước khi đến, chỗ các là khách sạn cao cấp nhất nhất Hải thị , nhưng mà,”

 

Chu Vân lúc chuyện lắc đầu chê bai: “Bây giờ , thấy các ngoài cơ sở vật chất tạm , những cái khác thật sự khiến hài lòng lắm, ví dụ như: chi tiết nhận phòng hỗn loạn, tố chất nhân viên phục vụ cần nâng cao.

 

Cho nên mà, kiến nghị nhé, các , thể cụ thể hóa, minh bạch hóa một quy định của khách sạn, nhất là dán , để khách thuê phòng một cái là hiểu ngay.

 

Ngoài , còn thể đặt một hòm ý kiến, mỗi vị khách từng ở, thể trải nghiệm ở hoặc ý kiến, kiến nghị vân vân, cũng là để nâng cao công việc của khách sạn các mà.

 

Thêm nữa, nhân viên công tác cần tiến hành đào tạo khi nhận việc, ít nhất, tự ý phán đoán đời tư của khách, phương diện bảo vệ đời tư của khách , chú ý.

 

Hôm nay là gặp , nếu gặp nóng tính, tát cô cũng khả năng đấy!”

 

Lễ tân cho mặt đỏ tía tai, phụ nữ tưởng là ai chứ? Lải nhải một đống lớn thế ?

 

quản lý ở bên cạnh, cô cũng dám năng bừa bãi.

 

Quản lý thì nghiêm túc lời của Chu Vân, xong cảm thấy lý.

 

“Thưa cô Chu, cảm ơn kiến nghị chân thành của cô, tiên, về phương diện chi tiết thời gian nhận phòng , thông báo , quả thực là sơ suất của khách sạn chúng . Đồng thời, mấy điểm kiến nghị cô nêu, cá nhân cảm thấy vô cùng hợp lý, vô cùng , sẽ báo cáo lên lãnh đạo. Thế , vì những phiền phức khách sạn chúng mang cho cô, của cô, chúng thể miễn phí cho cô.”

 

“Cái đó thì cần,” Chu Vân xua tay: “ loại thích chiếm hời, nhưng mà, cũng chiếm hời. Tiền nên trả, một xu cũng sẽ thiếu.”

 

Cứ như , sự đích lo liệu của quản lý, Chu Vân trả một ngày tiền phòng, trả phòng, chuyển sang xách hành lý tìm một nhà nghỉ rẻ hơn ở xung quanh.

 

Tuy so với một trăm sáu một đêm ở Khách sạn Hoa Viên rẻ hơn nhiều, nhưng một đêm cũng mất hai mươi tệ, cũng may trong phòng cũng coi như rộng rãi, sạch sẽ, nước nóng tắm rửa.

 

Làm thủ tục nhận phòng xong, Chu Vân trong nhà nghỉ nghỉ ngơi, nghĩ đến tối qua mới ngủ một đêm và ăn một bữa khuya ở Khách sạn Hoa Viên, cứ thế mà mất toi một trăm sáu, thấy đau ví.

 

Buổi chiều, Chu Vân đeo túi nhỏ, xe buýt, lượn lờ khắp thành phố.

 

Chập tối, Âu Dương Quân đến Khách sạn Hoa Viên, vốn định mời Chu Vân ăn tiệm, kết quả lễ tân với trả phòng , lúc lễ tân , còn mang theo chút cảm giác nghiến răng nghiến lợi.

 

Khiến Âu Dương Quân loại ảo giác, Chu Vân đ.á.n.h với mới ?

 

 

Loading...