Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 100: Khai Trương Hồng Phát, Bác Gái Lưu Tặng Cờ Thi Đua
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:04:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân lúc giờ lành, Quán Ăn Vân chính thức khai trương, nhất thời tiếng pháo nổ vang trời, khí náo nhiệt vui mừng khôn xiết.
lúc , bác gái Lưu ở văn phòng khu phố dẫn theo hai nữa, cùng mang lẵng hoa và cờ thi đua đến tặng cho Chu Vân.
Chu Vân đang ở trong quán chuẩn cái loa lớn, định bụng vài câu, kết quả Lý Đan thấy, vội chạy nhà gọi:
“Mẹ, ơi, mau đây, bác gái Lưu mang lẵng hoa đến tặng nhà .”
Chu Vân định đáp lời thì thấy giọng oang oang của bác gái Lưu vọng từ bên ngoài : “Tiểu Chu , chúc mừng cô khai trương quán cơm, chúc buôn may bán đắt nhé!”
“Ôi chao, bác gái Lưu, quý hóa quá, cảm ơn bác nhiều lắm!”
Chu Vân vội vàng bước , nhận lấy lẵng hoa, đặt ngay ngắn ở cửa tiệm.
Bác gái Lưu bắt tay Chu Vân, đó giới thiệu phụ nữ trung niên cùng .
“Tiểu Chu , đây là Tiểu Tiền, vợ của Vương Thắng Lợi, cô còn nhớ ? Lần nhắc với cô đấy, cái công việc đưa bình gas là giao cho cô , ngoài , chuyện cô quyên góp tiền, cô cũng .
Đây , quán cơm của cô hôm nay khai trương, cô cứ nằng nặc đòi cùng tới đây, tặng cô một lá cờ thi đua.”
“Ái chà, em gái, thật là tốn kém quá, cảm ơn em!” Chu Vân xúc động đưa hai tay nhận lấy cờ thi đua.
Tiền Thắng Nam vội vàng : “Chị Chu, cảm ơn là em mới đúng. Thật sự, thật lòng, từ lúc lão Vương nhà em xảy chuyện đến giờ, họ hàng thích đều sợ nhà em vay tiền, ai cũng tránh mặt, chỉ chị là quyên góp tiền cho chúng em.”
Sáu mươi tám đồng, nhiều nhiều, nhưng đối với một gia đình bình thường, thậm chí là đang túng quẫn, thì cũng là ít. Ít nhất cũng mua gạo mì, đủ cho cả nhà ăn một hai tháng.
Hơn nữa, càng trong lúc khó khăn thế , sự giúp đỡ càng trở nên trân quý.
Còn cả công việc đưa bình gas nữa, tuy là do khu phố tìm giúp, nhưng nếu Chu Vân kiên quyết nhường, hoặc giao cho khác, thì các cô cũng chẳng gì.
nhờ công việc , thu nhập, cả gia đình cô mới thêm hy vọng.
Có thể , chính khu phố và Chu Vân mang cho gia đình cô một niềm hy vọng mới.
“Em gái, thôi những lời cảm ơn khách sáo nữa. Nào, trong quán uống miếng nước, trưa nay ở đây ăn cơm, nếm thử tay nghề của chị dâu .” Chu Vân nhiệt tình mời mọc.
Tiểu Tiền vội xua tay: “Không , chị Chu, cảm ơn ý của chị, nhưng mà việc nhà còn nhiều, em về ngay. Có điều, chị việc gì cần đến em, cứ ới một tiếng, em tuy bản lĩnh gì lớn, nhưng chạy vặt, mấy việc tay chân nặng nhọc thì vẫn .”
“Em gái, em khách sáo quá. Bác gái Lưu, cùng quán .” Chu Vân nắm tay Tiểu Tiền, mời cả bác gái Lưu và đồng nghiệp trong quán.
Bác gái Lưu cũng : “Thôi, lát nữa qua nhà lão Điền một chuyến, vợ chồng son nhà tối qua đ.á.n.h đòi ly hôn, hết cách, qua khuyên giải một chút. Cô bảo xem, trong nhà già trẻ, hai đứa nó mà ly hôn thì cái nhà sống nổi?”
Thấy bác gái Lưu cứ nhắc đến chuyện dân sinh là kích động, Chu Vân vội vàng lảng sang chuyện khác: “Bác gái Lưu, bác là lãnh đạo của văn phòng khu phố, bác đến quán nhỏ của cháu , thế nào cũng vài câu chứ ạ.”
Tuy quán cơm nhỏ của cô chẳng hoạt động cắt băng khánh thành gì, nhưng mấy cái nghi thức cơ bản cô vẫn cho khí.
Hơn nữa, với kiểu quán cơm bình dân thế , một chủ nhiệm khu phố như bác gái Lưu còn uy tín hơn cả mấy ông cán bộ lớn. Bởi vì bà con lối xóm quanh đây ai cũng mặt, cảm thấy gần gũi hơn.
Nói , Chu Vân gọi Lý Đan: “Tiểu Đan, mau mang cái loa chuẩn đây, để chủ nhiệm Lưu với chúng vài câu!”
“Ôi dào, Tiểu Chu, cô xem cô kìa, chỉ đến chúc mừng thôi, còn năng gì nữa?” Bác gái Lưu vội vàng từ chối, nhưng khi Lý Đan mang loa , Chu Vân đưa cho bà, bác gái Lưu vui vẻ nhận lấy: “Thôi , vài câu nhé.”
Đứng cửa Quán Ăn Vân, hướng về phía qua phố, bác gái Lưu cầm loa, hắng giọng một cái hô lớn: “Thưa bà con cô bác, thưa các đồng chí, là chủ nhiệm Lưu của văn phòng khu phố Hạnh Phúc. , Đảng từ năm 62, lúc đó phân về khu phố Hạnh Phúc, chỉ là một nhân viên quèn.
Không ngờ thời gian thấm thoắt thoi đưa, thế mà gần ba mươi năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-100-khai-truong-hong-phat-bac-gai-luu-tang-co-thi-dua.html.]
Trong ba mươi năm qua, luôn giữ vững tôn chỉ ‘phục vụ nhân dân’, một lòng một phục vụ bà con cô bác khu , những việc thiết thực.
Hôm nay, quán cơm của đồng chí Chu Vân ở ngõ Hạnh Phúc chúng khai trương, mặt văn phòng khu phố chân thành chúc Quán Ăn Vân buôn may bán đắt, tiền như nước, đóng góp sự phát triển kinh tế của khu vực chúng .
Nói thì, đồng chí Tiểu Chu cũng vất vả lắm, một nuôi ba đứa con khôn lớn trưởng thành...”
“Khụ.” Chu Vân ho nhẹ một tiếng. Mẹ ơi, đoạn đầu thì , nhưng một hồi, bệnh nghề nghiệp của bác gái Lưu tái phát, bắt đầu diễn thuyết sướt mướt .
“Tiểu Chu , bác chứng kiến cháu trưởng thành từng chút một, thật sự là dễ dàng gì.” Chủ nhiệm Lưu còn tưởng Chu Vân cảm động đến nghẹn ngào, vội vàng lên tiếng an ủi.
“Cháu cứ yên tâm, việc gì, văn phòng khu phố sẽ chống lưng cho cháu, cháu cứ yên tâm mạnh dạn mà .”
“Hay lắm ạ!” Chu Vân vội vàng đầu vỗ tay.
Ngay đó Lý Đan và cũng rào rào vỗ tay theo.
Trên mặt bác gái Lưu hiện lên nụ mãn nguyện, giơ tay lên: “Được , đừng vỗ tay nữa.”
Hướng về phía đường, bác gái Lưu bồi thêm một câu: “Sau , bà con nhớ đến Quán Ăn Vân ăn cơm nhé, đừng quên đấy!”
“Được!” Chu Vân vội vàng vỗ tay, đường thấy vui cũng dừng xem.
Chu Vân cảm thấy, bác gái Lưu tuy sướt mướt, nhưng bà chuyện quả thực lôi cuốn, thích .
Thế là, đợi bác gái Lưu xong, cả bụng văn mẫu cô chuẩn bay biến hết, cuối cùng cầm lấy cái loa, chỉ hô một câu: “Hôm nay khai trương khuyến mãi, giảm giá 20% cho tất cả các món!”
Quảng cáo giảm giá 20%, Chu Vân còn sẵn lên giấy đỏ, dán ngay tấm bảng gỗ nhỏ cửa quán, vô cùng bắt mắt!
Bác gái Lưu phát biểu xong, cảm thấy nhiệm vụ thành, bèn dẫn đồng nghiệp và Tiểu Tiền thẳng.
Bên , Chu Vân giao cờ thi đua cho Lý Đan.
“Tiểu Đan, treo trong quán .”
“Mẹ, tặng cờ thi đua cho nhà thế?” Lý Đan dòng chữ cờ: Phẩm chất cao thượng, giúp đỡ khác.
Chu Vân giải thích: “Thật cũng chẳng gì đáng , bác gái Lưu nhắc với chuyện chồng bác bệnh nặng liệt giường, gia cảnh khó khăn, liền đem bộ tiền công đưa bình gas tháng đó quyên góp cho nhà bác .
Vốn là chuyện nhỏ, cũng quên béng , ngờ vẫn nhớ cái tình , hôm nay đặc biệt mang cờ thi đua tới.”
Nghĩ thì chuyện tặng cờ hôm nay chắc chắn là chủ ý của bác gái Lưu.
Bác gái Lưu việc ở khu phố mấy chục năm, cực kỳ sành sỏi mấy chuyện đối nhân xử thế , lá cờ thi đua và lẵng hoa đối với Quán Ăn Vân khai trương hôm nay, tuyệt đối là gấm thêu thêm hoa.
Trong quán, Lý Tiểu Quân cùng Tiền Thảo Lan, Giang Mai Hương Chu Vân giải thích, ai nấy đều càng thêm kính trọng cô.
Chu Vân việc như mà từng kể lể mặt ai, nếu hôm nay đến tặng cờ, bọn họ cũng chẳng hề .
Quả nhiên, của bọn họ là một việc thiện cần lưu danh!
Lý Đan cũng lập tức cảm thấy lá cờ thật ý nghĩa, cô dẫn đồng nghiệp đến ăn cơm, nhất định kể về lai lịch của lá cờ .
Nghĩ , cô bé hào hứng gọi Lý Tiểu Quân: “Anh cả, nhanh lên, treo cờ lên tường .”