Nhân tiện còn kể lể đôi câu về quá khứ: “Anh trai, đừng bây giờ eo như cái thùng nước, năm đó cũng là mỹ nhân tiếng đường Liên Hợp, trai theo đuổi xếp hàng còn …”
……
Buổi sáng xong công việc chị Nhân giao, Dịch Gia Di mang hai hộp hồ sơ thành việc nhập liệu lên mạng và sắp xếp gọn gàng đến phòng lưu trữ.
Về văn phòng nhỏ, cô nhân lúc chị Nhân ở đó, hồ sơ đặc biệt của sáu vụ án, ghi chép, học tập và ghi chú ngừng nghỉ.
Chị Nhân tìm vệ sinh máy lọc nước, xong việc về, tiện đường mang đến tin đồn về vụ án trộm trẻ sơ sinh khiến tổ B mất ăn mất ngủ:
“Báo đăng , đặt cho vụ án một cái tên rợn cả , gọi là ‘vụ án m.ổ b.ụ.n.g moi con’, còn tờ báo lá cải thề thốt , hung thủ là yêu ma ăn thịt trẻ sơ sinh, ác quỷ ăn thịt trẻ sơ sinh, chuyên trộm trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ đủ tuổi để ăn. Cháu gái m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, sợ đến mức dám khỏi cửa.”
“Nghe cha nạn nhân đều là trong làng, đóng đế giày nuôi lớn sáu đứa con. Nạn nhân là con út, xinh xắn, gả nhất. Thường xuyên mua cho cha hai bộ quần áo mới, mang ít gà cá về, hiếu thảo lắm. Tuy , nhưng thể ở nhà bà nội trợ thời gian, vốn dĩ hạnh phúc.”
“ mà cái gã chồng của nạn nhân , hình như thứ lành gì, đồng nghiệp , ở ngoài nuôi bồ, thường xuyên tan chơi. Còn nghi ngờ vợ ở ngoài , lúc cãi còn gào lên đứa bé trong bụng vợ căn bản con . là , m.a.n.g t.h.a.i vất vả, còn chồng nghi ngờ, hàng xóm , cô suốt.”
“Cha nạn nhân cũng , con gái mỗi về nhà đều chồng đối xử với lắm, sợ cha lo lắng, ai, đứa con ngoan…”
Gần đến trưa, Dịch Gia Di chạy quân phục, chuẩn nhân lúc nghỉ trưa tiếp tục đến tòa nhà hiện trường vụ án để theo dõi.
Nào ngờ xuống lầu, liền gặp Lưu Gia Minh và mấy đang dẫn chồng nạn nhân thẩm vấn.
Người đàn ông tóc ngắn vuốt sáp, đeo một cặp kính gọng vàng, giả điên giả dại nổi đóa:
“Con đàn bà đó ở ngoài trêu chọc ai, chừng là nhân tình đến cửa, đứa bé là của khác, khác mang .”
Gary lưng chồng nạn nhân, vẻ mặt kiên nhẫn.
Lưu Gia Minh thấy Dịch Gia Di, liền lảo đảo tới, “Gia Di, tài nấu nướng của trai em khiến nhớ mãi quên, hôm nào đến ăn nhé.”
“Được ạ, luôn hoan nghênh Gia Minh đến chiếu cố.” Dịch Gia Di miệng thì trả lời , mắt chằm chằm chồng nạn nhân, nhịn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đồ tồi.”
“Sao bây giờ nhiều đồ tồi thế nhỉ, phong thủy của tòa nhà đó đúng .” Lưu Gia Minh tiếp: “Sáng nay với Gary qua đó tra án, lúc uống sữa đậu nành ngoài khu nhà, bà chủ quán kể với chúng , ở đó, ai, trùng hợp , chính là tòa nhà xảy án mạng, một gã tồi bắt cá sáu tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-23.html.]
“?” Dịch Gia Di cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt, đầu Lưu Gia Minh, một dự cảm lành.
“Sáu tay đấy, lợi hại, lợi hại, chậc chậc.” Lưu Gia Minh giơ sáu ngón tay, chậc chậc lấy lạ, “Sáng nay bạn gái chính thức của gã tồi đó chạy đến bắt ghen, uống sữa đậu nành , đáng thương lắm.”
“…” Dịch Gia Di, lẽ nào…
“Ai? Nghe cô bạn gái chính thức đó, cũng buộc dây tóc màu vàng sữa, mặc áo polo sọc ngang đấy.” Lưu Gia Minh nhướng mày, vô tình chỉ chiếc dây buộc tóc hình nơ cũ kỹ đầu Dịch Gia Di.
“…” Dịch Gia Di hết nổi, định phản bác một câu ‘Tin đồn! Hoàn là tin đồn! Dây buộc tóc màu vàng sữa vô tội!’, thì thấy tiếng chồng nạn nhân qua hành lang đang la lối:
“Sớm thế cưới đàn bà Thiên Thủy Vi, phong thủy ở đó , chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n bất hạnh thường xuyên xảy , đúng là mắt mù mới—”
Dịch Gia Di đến cửa sở cảnh sát, thấy cha nạn nhân đang ghế nhựa ở hành lang, chồng nạn nhân ngang qua họ, tiếng c.h.ử.i rủa càng to hơn.
Hai ông bà lão mặc cho c.h.ử.i, cũng hé răng.
Người vợ lén lau nước mắt, ông lão hai tay nắm c.h.ặ.t, thể run, đầu cúi thấp, mép tóc lộ thái dương nổi gân xanh, gò má đỏ bừng chuyển sang tím bầm.
Phương Trấn Nhạc từ phòng thẩm vấn , hung hăng trừng mắt chồng nạn nhân, với Gary: “Đưa phòng thẩm vấn.”
Chồng nạn nhân sếp Phương trừng mắt, cuối cùng cũng im bặt, Gary kẹp một bên cánh tay, kéo nhanh hơn hai bước, bỗng nhiên gào .
“Anh cái gì ?” Dịch Gia Di vốn đang căm phẫn, chợt tiếng bi thương của đó, chút nên dùng cảm xúc gì để đối diện.
“Ai , lẽ là còn chút lương tâm.” Lưu Gia Minh nhún vai với Gia Di, cũng về phía phòng thẩm vấn, chỉ để một câu: “Biết hối hận vì g.i.ế.c . Cũng thể là cuối cùng cũng nhớ là , nghĩ đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m của vợ, nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu.”
Dịch Gia Di ông lão đang dùng hết sức nắm c.h.ặ.t t.a.y, mím môi.
Vài giây , đội mũ che nắng, cô nhanh chân bước khỏi sở cảnh sát, leo lên xe đạp tiếp tục đến khu nhà xảy án mạng để theo dõi.
Lần , cô mua hai ly Coca đá, một cái hamburger và một hộp gà rán, chui thẳng tòa nhà xảy án mạng.