Gary còn lặn xuống nước xem xét, bến tàu bên đó trong đám tảo biển nhiều đá trầm và phế liệu xây dựng ném xuống khi xây bến tàu năm xưa, cũng một dây thép và các vật khác.
Gary phát hiện mảnh túi nilon một sợi dây thép, thể suy đoán khi hung thủ vứt xác, túi t.h.i t.h.ể chìm xuống đáy mắc sợi dây thép, vẫn luôn di chuyển khỏi vị trí đó. Cho đến tối 3 ngày bão táp, sóng biển quá mạnh, túi t.h.i t.h.ể mới thoát khỏi sợi dây thép, thậm chí đ.á.n.h dạt lên bờ.
Sau đó khoa pháp chứng phái đến, cùng lặn xuống biển điều tra, nhưng phát hiện thêm manh mối nào.
“Nếu là vẫn luôn mắc ở nước bên đó, căn cứ nhiệt độ mấy tháng gần đây và tình trạng vi sinh vật ở khu vực thủy vực đó, phán đoán thời gian t.ử vong của c.h.ế.t đại khái là một tháng rưỡi , thể là đầu tháng .” Trần Rạng Rỡ bàn việc,
“Vất vả .” Phương Trấn Nhạc gật đầu, vẽ một vòng tròn bản đồ mặt.
Lúc Gia Di gõ cửa bước :
“Nhạc ca, hải quan bên đó sàng lọc 16 đàn ông chỉ nhập cảnh mà xuất cảnh trong ba tháng gần đây.”
“Chúng sàng lọc một nữa, chỉ cần sàng lọc những trong hai tháng gần đây là .” Phương Trấn Nhạc dậy, gật đầu với Trần Rạng Rỡ, dẫn Gia Di và Gary văn phòng Tổ B.
Gia Di bàn việc, theo lời Phương Sir, sàng lọc bỏ 7 .
Trong 9 còn , cô vẫn đặt Chu Kiến Quốc, c.h.ế.t trong hình ảnh tâm lưu, lên cùng.
Khi đưa cho Phương Sir, cô thử hỏi: “Nhạc ca, chúng cần bắt đầu điều tra từng ?”
“Ân.” Phương Trấn Nhạc lý do nhập cảnh và thông tin lưu của đàn ông ở đầu danh sách tài liệu, “Hằng Tường ghế mát xa là nhà phân phối cấp hai ở đại lục... nhân viên mua hàng... kết nối với X33 phố Bắc đường Vượng Giác, Hằng Tường Vượng Nghiệp Hương Giang... Đi thôi, bắt đầu điều tra từ .”
Khi khỏi sở cảnh sát, gặp Lâm Vượng Cửu và Tam Phúc đang vội vã trở về từ bờ biển, Phương Trấn Nhạc lập tức quyết định:
“Cửu thúc và Tam Phúc cũng đến đây , đừng điều tra nhân chứng nữa. Chúng tài liệu do hải quan cung cấp, điều tra về c.h.ế.t.”
Lâm Vượng Cửu và Tam Phúc từ một chiếc xe bước xuống, lên một chiếc xe khác.
Cho đến khi chiếc xe jeep của Phương Trấn Nhạc chạy như bay, cuối cùng dừng bãi đỗ xe trong hẻm nhỏ, Tam Phúc mới họ đến X33 phố Bắc đường Vượng Giác. Anh lầu ngẩng đầu mặt tiền phía :
Nơi đây từng là trụ sở của Hằng Tường Vượng Nghiệp, là nhà phân phối cấp một của ghế mát xa Hằng Tường Nhật Bản tại nội địa.
Hằng Tường Nhật Bản một nhà máy sản xuất ở Hương Giang, khi Hằng Tường mở rộng thị trường châu Á, công bố chiến lược 'sản xuất tại Hương Giang, bán tại Hương Giang, bảo hành tại Hương Giang'.
Trụ sở chính Nhật Bản đầu tư lớn, doanh nghiệp ở Hương Giang cũng ăn phát đạt, trong 3 năm, riêng nhân viên kinh doanh ghế mát xa từ đến 10 , mở rộng lên hơn ba mươi .
Mỗi họ gánh vác nhiệm vụ kết nối tiêu thụ ghế mát xa ở một khu vực, KPI cao, nhưng Hương Giang đang trong giai đoạn kinh tế bùng nổ lớn, đồ vật tuy rẻ, nhưng luôn bán chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-161-chu-kien-quoc-va-bi-an-chiec-that-lung.html.]
Hợp tác với đại lục, tiêu thụ ghế mát xa sang đại lục cũng mới bắt đầu từ năm ngoái, quả thật sẽ nhiều nhà phân phối cấp hai từ đại lục đến đây nhập hàng, bàn chuyện ăn.
Tam Phúc ngoài cửa, một giới thiệu về doanh nghiệp một cách rành rọt.
Gary trợn mắt đầu , “Oa, Tam Phúc ca là nội gián của Hằng Tường cài Tổ Trọng Án ? Sao hiểu về doanh nghiệp còn sâu hơn cả sở cảnh sát ?”
“……” Tam Phúc mím môi, khóe miệng trễ xuống, trả lời lắm.
Sau khi Phương Trấn Nhạc và Tam Phúc dẫn đầu , Lâm Vượng Cửu mới đầu nhỏ với Gary và Gia Di:
“Vợ cũ của là nhân viên kinh doanh ở đây, chuyện tình cảm đó mà.”
“Oa, Tam Phúc ca hóa lão độc , từng kết hôn ...” Gary tỏ vẻ ngạc nhiên.
Gia Di vội huých một cái, “Suỵt, nhỏ thôi.”
Hai bước nhanh đuổi kịp đội ngũ, cùng Phương Sir mời phòng khách chờ đợi.
Phương Trấn Nhạc một lát liền dậy, cầm ảnh Chu Kiến Quốc phòng họp, hướng về phía những văn phòng ngăn cách bởi từng ô vuông, đầu hỏi Tam Phúc: “Khu việc của nhân viên kinh doanh ở ?”
“ dẫn đường cho.” Tam Phúc thở dài, cam chịu mà quen thuộc về phía cầu thang.
Không cần lễ tân dẫn đường, liền dẫn lên hai tầng, thẳng đến một khu việc lớn ở bên tay trái.
Rẽ lối nhỏ, Tam Phúc chỉ một khu vực phía , “Chỗ chắc đều là nhân viên kinh doanh.”
Phương Trấn Nhạc gật đầu, trực tiếp qua, báo danh, đưa giấy chứng nhận, đó từng bước từng bước hỏi những trong các ô vuông, ai nhận Chu Kiến Quốc trong ảnh, và cũng cẩn thận quan sát biểu cảm của mỗi nhân viên kinh doanh khi trả lời câu hỏi.
Tam Phúc Nhạc ca một cái, liền đầu rẽ về phía văn phòng giám đốc bộ phận kinh doanh.
Lâm Vượng Cửu tìm một chỗ trống xuống, khẽ thở dài một tiếng, thoải mái tựa lưng ghế, quả hổ là công ty ghế mát xa, ghế nào cũng thấy dễ chịu.
Gary và Gia Di hai đứa nhỏ theo Nhạc ca, học hỏi cách của Nhạc ca, theo quan sát.
Phương Trấn Nhạc quan sát biểu cảm của những , còn họ thì quan sát mặt bàn của những , cùng biểu cảm của những xung quanh.