Phương Trấn Nhạc vẻ gì là lo lắng, trái còn tựa bàn một cách thong dong hơn.
Cánh tay chống phía , chân trái gác nhẹ lên ghế, chân duỗi dài, dáng rắn rỏi như một bức tượng tạc.
“Gia Di ?” Anh đầy đắc ý, “Vậy thì từ chối thôi~”
“?” Đôi mày của Madam Khâu lập tức nhíu c.h.ặ.t , Phương Trấn Nhạc đang cái quái gì thế?
“Madam, Gia Di , chị cứ với Cảnh tư là chúng bận phá án, thời gian rảnh rỗi kiểu đó .” Phương Trấn Nhạc vẻ bất đắc dĩ như thể còn cách nào khác ngoài việc từ chối.
“Không ! Anh đừng quậy phá. Gia Di chuẩn , đúng 2 giờ chiều mai mặt tại phòng họp 1 của khu việc Tổ Trọng Án, chuẩn bài giảng cho kỹ, rõ ?” Khâu Tố San thấy Phương Trấn Nhạc định thêm gì đó, vội vàng trợn mắt lườm một cái cháy mặt.
Sợ Phương Trấn Nhạc tung chiêu quái đản, bà dứt khoát chốt hạ vấn đề trong hai ba câu, đó cho bất kỳ ai cơ hội từ chối, xoay thẳng về văn phòng của .
Phương Trấn Nhạc khoái chí, hướng về phía cửa văn phòng lớn:
“Thật sự từ chối ? Vậy thì đành miễn cưỡng nể mặt Hoàng Cảnh Tư, Khâu Đôn đốc, và mấy vị Đôn đốc, Sa triển khác mà giảng một khóa ~”
Cánh cửa văn phòng của Khâu Tố San đóng sầm một cái, vẻ Phương Sa triển chọc giận bà thật .
Sau tiếng cửa đóng, văn phòng Tổ B im lặng một lúc, bỗng nhiên bùng nổ một trận lớn.
“Số 11 cừ thật, đúng là nở mày nở mặt, mặt mũi to bằng cái mâm luôn !” Lưu Gia Minh ha hả trêu chọc Gia Di.
“Để cho mấy cái Tổ Trọng Án A, C gì đó, mấy cái đội ngũ kiêu ngạo khác nữa, đều ngoan ngoãn đến Số 11 của Tổ B chúng chỉ bảo nha.” Gary cũng hùa theo.
“Em bao giờ giảng bài đám đông như cả.” Gia Di lo lắng vô cùng. Kiếp cô cùng lắm chỉ tham gia tranh biện ở đại học, hội thảo ở cấp ba, giơ tay trả lời câu hỏi ở tiểu học... Đừng để đến lúc đó vẻ vang cho Tổ B mà trò cho thiên hạ.
Phương Trấn Nhạc thấy cô vẫn còn lo lắng, liền vỗ vai cô, chỉ tay Lưu Gia Minh: “Ngày mai sẽ cùng em. Nếu thấy căng thẳng, em cứ mặt , coi như chỉ đang thảo luận về ý tưởng báo cáo với đồng nghiệp thôi. Còn mấy vị Cảnh tư, Đôn đốc , cứ coi họ là bàn ghế, chậu hoa hết , ?”
“Làm thật ?” Gia Di ngơ ngác.
“Đương nhiên . Em nghĩ xem mỗi cùng Quách Sir họp báo công bố vụ án, tại bình tĩnh thế? Tuy là đội trưởng của các em, trông vẻ uy phong, nhưng cũng là con , cũng căng thẳng chứ. cứ coi mấy tay phóng viên đó là cái micro, cái thùng rác, mấy cái đèn sách thôi. Có ai căng thẳng một đống đồ nội thất ?”
Phương Trấn Nhạc với tay lấy một xấp hồ sơ bàn, giơ lên rung nhẹ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-153-buoi-thuyet-trinh-truoc-cac-sep-lon.html.]
“Tới đây, còn một tiếng nữa mới hết giờ , chúng nghiên cứu một vụ án cũ khác xem gì giao cho mấy đồng nghiệp thiết bên Pháp chứng và Pháp y để kiểm nghiệm .”
Nói xong, dậy, chia hồ sơ vụ án cũ cho quen. Khi ngang qua Gia Di, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, mỉm gật đầu đầy khích lệ.
Một luồng điện như chạy dọc theo ánh mắt truyền tâm trí Gia Di.
Phương Sir như đang dùng ánh mắt với cô rằng: Dịch Gia Di, em !
...
1 giờ 30 chiều hôm , Dịch Gia Di mặt tại phòng họp 1 để quen với sân khấu, đủ thấy cô căng thẳng đến mức nào.
Cô bục giảng, rà soát nội dung thức đêm chuẩn , diễn tập một bảng trắng. Lúc mới bắt đầu bước phòng họp.
Cô và đối phương trân trân một hồi, cô mới lí nhí lên tiếng: “Chào .”
Thanh niên đó tầm ngoài 30 tuổi, Gia Di từ đầu đến chân một lượt chỉ gật đầu, tự giới thiệu cũng chẳng chào hỏi , vẻ mặt lộ rõ sự xem thường.
Gia Di ngượng ngùng uống một ngụm nước, dứt khoát tập trung vẽ hình minh họa lên bảng trắng.
Đầu tiên là vẽ một cái bàn phím, vẽ giao diện của một tệp Word...
Sau khi vẽ xong sơ đồ minh họa, cô cúi đầu sắp xếp 20 bản mẫu báo cáo in sẵn, đặt mỗi bàn một bản, bục giảng.
Suốt quá trình đó cô cúi gầm mặt, giao lưu ánh mắt với bất kỳ ai. Họ chỉ là bàn ghế thôi! Làm cô chào hỏi bàn ghế chứ!
Gần đến 2 giờ, bắt đầu kéo đến nườm nượp. Chỉ trong vòng 5 phút, phòng họp gần như kín chỗ.
Có vẻ như lãnh đạo các bộ phận đều hết chịu nổi những bản báo cáo xí của cấp , nên nghiêm túc huy động cả đội ngũ đến giảng.
Khi Lưu Gia Minh đến, thấy chỗ trong phòng họp lấp đầy từ lên . Chỉ còn 6 phút nữa là đến 2 giờ, các hàng ghế kín mít, trong khi hàng ghế đầu tiên trống .
Anh đưa mắt quanh một lượt, thấy một vài gương mặt lạ, nhưng đa là các Sa triển hoặc Đôn đốc trông khá quen mặt.