“...” Tam Phúc đầu lườm cô một cái sắc lẹm.
Gia Di thè lưỡi, chẳng hề sợ hãi, vui vẻ vị trí b.ắ.n của .
Giờ thi đấu nữa, cô tiếp tục tập thế Isosceles để thuần thục tư thế mới.
Nửa tiếng trôi qua nhanh ch.óng.
Tam Phúc cuối cùng cũng trốn , đành trả s.ú.n.g.
Lưu Gia Minh thấy Tam Phúc ngoài mới sang hì hì với Gia Di và Gary: “Về ăn chiều thịnh soạn thôi nào~”
Gia Di cũng vui vẻ lắc lư, cùng Lưu Gia Minh tạo thành "tổ đội nhí nhố" của văn phòng.
Trước khi chạy khỏi phòng huấn luyện, Gia Di quên chào Alison: “Lần em sẽ mang cà phê kem với bánh bao dứa cho !”
Cô cảnh sát nhỏ rời trong tư thế của chiến thắng, mang theo cả sự năng động và nhiệt huyết của .
...
3, 4 giờ chiều tại văn phòng Tổ Trọng Án B, các thăm viên ăn điểm tâm uống cà phê kem đá bào.
Phần kem mặt ly cà phê, Gia Di nhấm nháp từng chút một; Lưu Gia Minh thì một ngụm lớn, phần kem biến mất tăm; Gary thì răng khỏe, c.ắ.n kem rôm rốp; Cửu thúc dày nên lấy kem, chỉ gọi một ly cà phê bình thường, ngay cả đá cũng bỏ qua.
Còn Đàm Tam Phúc – mời khách – thì nhấm nháp từng chút kem, từ từ mút lớp váng sữa, chậm rãi nhai đá bào, thưởng thức ly cà phê như báu vật – tiền túi bỏ , nhất định trân trọng.
Phương Trấn Nhạc họp xong về, thấy đang ăn uống ngon lành, nhịn hỏi:
“Sao thế? Hôm nay sang chảnh ?”
“Sếp Nhạc, dùng quỹ nước của nha.” Gia Di chỉ tay về phía Đàm Tam Phúc, “Phúc ca mời khách đấy.”
“Chuyện gì thế? Tam Phúc nhặt tiền ?” Phương Trấn Nhạc xuống bàn việc, vớ lấy một ly cà phê, tu hai ngụm lớn chẳng màng lạnh nóng, đúng là tuổi trẻ sung sức.
“Ấy, thôi mà Sếp Nhạc, nếm thử cái bánh bao dứa , bổ sung trí não chút.” Tam Phúc vội vàng ngắt lời , vẻ mặt ngượng ngùng đưa cái bánh cho Phương Trấn Nhạc.
“Phúc ca nhặt tiền, nhưng thua cược em tiền chiều đấy~” Dịch Gia Di để Tam Phúc lấp l.i.ế.m qua chuyện , dám dám chịu chứ, thăng Sa triển mà ngay cả việc thua cuộc cũng dám thừa nhận ?
“Ồ? Cá cược gì thế?” Phương Trấn Nhạc tỏ vẻ hứng thú.
“Đấu s.ú.n.g pháp!” Gia Di động tác cầm s.ú.n.g khai hỏa, khi "bắn" xong còn đưa đầu ngón tay lên thổi thổi làn khói tồn tại.
“Được , cô giỏi ! Lần ! Lần nhất định sẽ thắng cô!” Tam Phúc tức tối kêu lên.
“Lần em cược với nữa .” Gia Di nhướng mày trêu chọc, nụ trông thật đáng ghét.
“Em đưa cho bác sĩ pháp y Hứa Sir với Quang Minh một ít!” Gia Di sắp xếp phần chiều, vui vẻ chạy ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-149-bua-tiec-tra-chieu-va-vu-an-cu.html.]
“Chỉ cô là giỏi lấy lòng khác.” Tam Phúc tựa cạnh bàn, nhịn lầm bầm.
“Anh ghen tị ? Ai bảo thắng em chi~” Tiếng của Gia Di vọng từ xa.
“...” Tam Phúc tức đến thở dài.
“Phụt!” Lưu Gia Minh là đầu tiên nhịn .
“Ha ha ha...” Gary cũng phá lên theo.
Cửu thúc cũng lắc đầu tủm tỉm.
Cảm giác Tam Phúc chịu thiệt còn vui hơn cả phá án .
“Được , việc thôi!” Phương Trấn Nhạc vỗ vai Gary, “Đi phòng hồ sơ điều tra danh mục chứng cứ của vụ án cũ, qua bên Pháp chứng tìm xem gì cần kiểm nghiệm . Tam Phúc, tra báo cáo pháp y của vụ đó, chúng sẽ rà soát bộ chuỗi chứng cứ, sắp xếp một nữa.”
“Rõ.”
“Yes, Sir!”
Hai nhận lệnh rời , Phương Trấn Nhạc xóa sạch bảng trắng, bắt đầu kiểm tra các manh mối và lời khai trong hồ sơ hiện tại.
Lật án cũ, t.h.i t.h.ể còn, nhân chứng năm xưa và nạn nhân cũng khó lòng tìm đủ, phá án thật sự dễ dàng.
Cũng may là kỹ thuật mới đời, Tổ Trọng Án họ cũng đỡ chạy vạy nhiều.
Đồng nghiệp bên Pháp chứng và Pháp y sẽ vất vả hơn một chút, cứ rà soát kỹ thì chắc chắn sẽ sai !
...
Nơi nào con , nơi đó cái thiện, nhưng khi đông lên, cái ác cũng tất yếu nảy sinh.
Gần đây kẻ ác ít, án lớn án nhỏ dồn dập. Cảnh tư Hoàng Sir bận rộn đến mức thường xuyên thấy đầu óc đủ dùng, tay chân đủ dùng, hận thể mượn thêm vài bàn tay của mấy tên trộm để lật hồ sơ, gọi điện thoại.
Hai ngày còn xảy vụ máy ATM giả đ.á.n.h cắp thẻ ngân hàng và mật mã của dân, dẫn đến tài sản trộm sạch. Đám tội phạm giờ đầu óc chứa cái gì ?
Cũng phục đám tội phạm đó nghĩ , – tay nghề đó thì đóng tủ quần áo, trang trí nội thất ? Lại chạy máy ATM giả.
Nghe đầu tư ban đầu cũng ít, kết quả đầy một tuần tóm, thật khiến dở dở .
Hôm nay cuối cùng cũng rảnh rỗi một chút để văn phòng của .
Đóng cửa , thở phào một , cuối cùng cũng chiếc ghế xoay, thoải mái châm một nén hương. Ông thích thú làn khói trắng lượn lờ quanh lư hương, vẽ nên những đường cong đầy nghệ thuật bay lên trung, kéo dài thành một đường thẳng tắp lên trần nhà, cuối cùng chậm rãi tan biến, hóa thành làn khí khiến tinh thần sảng khoái.
Nghỉ ngơi giây lát, cuối cùng ông cũng cam chịu cầm lấy một phần trong xấp tài liệu dày cộm bàn, vùi đầu .