Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 145: Tiếng súng đầu tiên tại thao trường

Cập nhật lúc: 2026-02-20 19:09:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, Sếp Nhạc, chúng chia đều .”

“Không , bữa bao. Vụ án hôm qua thuận lợi như , gần đây cũng mệt phờ , đừng tiết kiệm tiền cho , cứ để mời. Được , đừng nhảm nữa, về sở việc thôi.”

Phương Trấn Nhạc vung tay một cái, gạt phắt lời từ chối của . Anh rút tiền đưa cho Dịch Gia Đống, trong lúc chờ thối tiền lẻ còn tranh thủ xoa đầu Dịch Gia Tuấn vài cái, cảm giác tóc thằng bé khá mượt.

...

Buổi chiều sở cảnh sát, Gia Di vốn định cùng bắt tay việc sắp xếp báo cáo chứng cứ, nhưng tay còn kịp chạm hồ sơ Phương Trấn Nhạc xách cổ áo lôi khỏi văn phòng.

“Đi luyện s.ú.n.g , tranh thủ lấy cho giấy phép sử dụng s.ú.n.g. Thăm viên Tổ Trọng Án mà s.ú.n.g bên thì thể thống gì.” Phương Trấn Nhạc vỗ nhẹ lưng cô nàng cảnh sát nhỏ, nhíu mày thúc giục.

Đây là vì cô là "Số 11", chứ đổi là Lưu Gia Minh mấy tay mà lười luyện s.ú.n.g như , sớm tặng cho một cước m.ô.n.g, ép buộc lấy bằng trong vòng một tuần .

Gia Di tuy sớm nghiên cứu kỹ loại s.ú.n.g tiêu chuẩn của cảnh sát – khẩu SIG P250 DCc, cỡ đạn .38... nhưng nghiên cứu là một chuyện, đến ngày thực sự chạm s.ú.n.g, cô vẫn thấy sờ sợ.

Một cô gái lớn lên trong môi trường dân sự thuần túy, đối với thứ v.ũ k.h.í luôn cảm giác e dè, luôn thấy nó quá nguy hiểm và liệu thể kiểm soát .

Cô thở dài, Tổ Trọng Án vốn dĩ chỉ trong văn phòng họp hành phát hiện hung thủ một cách đơn giản như .

Bắt giữ tội phạm cũng là chức trách quan trọng của một thăm viên, cô s.ú.n.g thì lực chiến giảm một nửa, đây là điểm yếu bắt buộc bù đắp.

Nghĩ đến đây, cô phấn chấn tinh thần, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, tràn đầy năng lượng trở .

Đứng ở cửa văn phòng tổ B, Phương Trấn Nhạc bóng dáng cô cảnh sát nhỏ từ dáng vẻ ủ rũ chuyển sang hiên ngang bước , nhịn mà nhếch môi .

Cảm giác giống như ngày đầu tiên đưa con đến nhà trẻ , lo con thích ứng , sợ con đủ ưu tú.

Chậc, thật phức tạp.

Vừa thu nụ dịu dàng khi văn phòng, Phương Trấn Nhạc lập tức trưng bộ mặt nghiêm nghị, vỗ tay cái bốp, lạnh lùng quát:

“Tăng tốc lên! Mau ch.óng sắp xếp tài liệu cho xong, đừng lề mề ở đó! Mau, mau, mau!”

Văn phòng lập tức rơi cảnh gà bay ch.ó sủa, mấy tội nghiệp vùi đầu đống việc như những chú lừa kéo cối xay.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-145-tieng-sung-dau-tien-tai-thao-truong.html.]

Sau một loạt các bài huấn luyện b.ắ.n khan ( đạn), cuối cùng Gia Di cũng chuẩn cho phát s.ú.n.g thật đầu tiên.

Chân trái phía , chân phía , chân trái chùng, chân đạp đất.

Đứng nghiêng so với mục tiêu, cánh tay duỗi thẳng, khớp khuỷu tay cong, cánh tay trái giữ độ gập, tay dùng sức đẩy về phía , tay trái kéo về phía , tạo thành thế cầm s.ú.n.g đẩy-kéo vững chãi.

Chú ý độ cong của cánh tay, ngón cái tay để tay trái đè lên... nếu họng s.ú.n.g sẽ hất lên khi b.ắ.n, dễ gây chấn thương cổ tay...

Trước khi nổ s.ú.n.g, Gia Di ở vị trí b.ắ.n, trong đầu ngừng hiện những kiến thức tra cứu đó, lẩm bẩm tự điều chỉnh tư thế, kiểm tra sai sót thể xảy .

Cũng may là mới nghiệp lâu, ký ức cơ bắp từ những buổi luyện tập ở học viện cảnh sát vẫn còn đó, khi đây, cô cảm thấy quá xa lạ.

Giờ đây lý luận vững, khi điều chỉnh tư thế, cô cảm thấy lẽ đến nỗi tệ.

Cô cảnh sát nhỏ tuy căng thẳng đến cực độ, nhưng huấn luyện viên Alison cách đó xa tỏ hài lòng. Cô bé trông xinh xắn, năng lễ phép, đồ bảo hộ đeo chuẩn chỉnh, hấp tấp nổ s.ú.n.g mà liên tục kiểm tra trạng thái của , thật sự là một học viên ngoan ngoãn khiến bảo vệ!

Gia Di chuẩn xong xuôi, cuối cùng cũng chuẩn khai hỏa.

Hít sâu, cảm nhận cơ bắp và lực lượng ở lòng bàn tay, cổ tay, cánh tay, vai, lưng và chân. Xác định mắt thuận, ngắm b.ắ.n, giữ họng s.ú.n.g định, chú ý khẩu quyết ngón tay "chỉ 9 1", từ từ bóp cò——

Sau một đoạn hành trình tự do, ngón tay cuối cùng cũng cảm nhận lực cản rõ rệt. Cò s.ú.n.g sắp kéo b.úa đập kim hỏa, cô nín thở, phát lực đều đặn!

“Đoàng!” Viên đạn thoát nòng b.ắ.n , x.é to.ạc khí, găm phập bia ngắm.

Huấn luyện viên liếc một cái, bỗng nhiên lớn, giơ hai bàn tay hộ pháp lên vỗ tay bôm bốp.

Còn Gia Di vẫn kịp điểm bia, cô vẫn tuân thủ quy tắc xạ kích, ngón trỏ dán sát cò s.ú.n.g, nương theo lực đàn hồi của cò s.ú.n.g mà từ từ thả cho đến khi tiếng "tạch" rõ rệt báo hiệu cò về vị trí cũ, lúc mới thở hắt và thả lỏng ngón tay.

Đến lúc , cô mới rảnh tay ngẩng đầu xem b.ắ.n mấy vòng.

Những đến chỗ Alison luyện s.ú.n.g thường là cảnh sát thâm niên. Làm nghề , đàn ông thì đầy rẫy hormone, ngay cả nữ cảnh sát cũng mang vẻ khí ngời ngời. Những dù tính tình đến thì trong xương tủy vẫn sự bướng bỉnh.

Không hẳn là khó gần, nhưng chắc chắn bao giờ ngoan ngoãn tuyệt đối. Không lười đeo đồ bảo hộ thì cũng ngạo mạn phục quản giáo.

Làm việc ở đây bao nhiêu năm, Alison thật sự từng gặp học viên nào nghiêm túc, khiêm tốn, việc bài bản và bao giờ càn như Dịch Gia Di.

 

 

Loading...