Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 109: Buổi xem mắt bất ngờ tại quán Dễ Nhớ

Cập nhật lúc: 2026-02-20 19:08:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch Gia Di ngoan ngoãn đó, trai bận rộn xào nấu, thỉnh thoảng còn tranh thủ thời gian pha sữa cho những vị khách ghé qua mua băng nhạc. Cũng may là món sữa quá phức tạp, nếu cô chắc chắn sẽ luống cuống tay chân.

“Anh, tính thuê thêm ? Một lo liệu thế vẻ quá sức đấy.” Dịch Gia Di dậy, định bụng bếp phụ một tay nhưng Dịch Gia Đống đẩy ngược về phía bàn: “Hôm nay em còn , để ám mùi khói dầu, đó , đừng thêm phiền.”

Nói xong, còn đưa tay phủi phủi lên đỉnh đầu Gia Di như thể đang xua làn khói dầu dù nó chẳng hề tồn tại.

Cô đành yên chờ đợi. Nhìn dòng xếp hàng mua sữa ngày một dài, trai cô canh chừng món ăn trong nồi, thoăn thoắt pha cho khách. Sau khi giải quyết xong một đợt khách mua đồ uống, mới trút thức ăn đĩa bắt tay món tiếp theo.

Gia Di định cầm đũa lên thì trai ngăn : “Thím Mễ cứ nhất quyết đòi bà mai, bảo là sẽ dẫn đến ăn cơm cùng em. Anh từ chối , thôi thì em cứ coi như thêm hai ăn cùng cho vui, thích thì cũng đừng để tâm, ?”

Gia Di còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì thì thím Mễ dẫn con trai bước quán.

Dịch Gia Đống tuy trong lòng cảm thấy chẳng ai xứng đáng với em gái , nhưng với tôn chỉ "khách đến là thượng đế", vẫn nhiệt tình chào đón và xếp họ cùng bàn với Gia Di. Anh liếc mắt đ.á.n.h giá thanh niên một lượt, thầm đưa nhận xét trong lòng niềm nở: “Đồ ăn sắp xong , cứ trò chuyện , cứ tự nhiên nhé!”

Sau đó, vỗ vai Dịch Gia Di một cái trở bếp.

Cậu thanh niên gương mặt thanh tú, dáng gầy, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, dáng ngay ngắn đến mức trông giống như một nghi phạm đang sợ cảnh sát mắng trong phòng thẩm vấn.

“Gia Di , năm nay cháu 20 đúng ? Nhanh thật đấy, mới chớp mắt mà lớn thế .” Thím Mễ híp mắt cạnh con trai, bắt đầu quan sát Dịch Gia Di. Bà bạo dạn hơn con trai nhiều, cô từ đầu đến chân, càng càng thấy ưng ý. Anh cả nhà họ Dịch đúng là nuôi dạy các em , dù cha còn nhưng đứa nào đứa nấy đều khỏe mạnh, tươi tắn.

Nhìn cái điệu bộ rướn cổ, nheo mắt soi xét của thím Mễ, Dịch Gia Di thật sự phắt dậy cho bà cho rõ một thể, đỡ tốn công. nghĩ thì nghĩ thôi, con thường chỉ "hổ báo" trong suy nghĩ, còn ngoài đời thì vẫn cứ giữ kẽ, nội tâm.

“Lần thấy cháu TV, trông vẻ béo hơn một chút. Giờ đối diện thế thấy gầy, ăn nhiều nhé.” Sau khi đồ ăn dọn lên, thím Mễ nhiệt tình gắp thức ăn cho Gia Di, miệng ngừng đưa những lời khuyên bảo. Con trai bà chỉ thỉnh thoảng ngước mắt Gia Di một cái, dáng vẻ thư sinh áp chế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-109-buoi-xem-mat-bat-ngo-tai-quan-de-nho.html.]

“Báo chí cũng , cảnh sát mới năm nay là những tiền đồ. Ta thấy cháu coi trọng đấy! Có điều, mấy cảnh sát nam TV thì lắm, quá già thì cũng quá hung dữ. Cháu mà, tìm đàn ông thì vẫn nên tìm ở bên ngoài sở cảnh sát.” Thím Mễ vẫn lải nhải, lời tiếng đều là đang ngầm giới thiệu con trai .

Có thể thấy thanh niên cũng lúng túng, mỗi khi chạm mắt với Gia Di đều nở một nụ khổ.

“Bà Mễ đừng bậy, cảnh sát oai phong lắm chứ bộ. thấy nhiều sếp cảnh sát phong độ ngời ngời, mạnh mẽ mê lắm. Thằng Cường nhà còn coi các cháu là thần tượng, bảo cũng cảnh sát đấy. Tìm ở mà chẳng , quan trọng là cháu thích kiểu nào thôi!” Chú Phì, chủ sạp thịt bên cạnh, đang chờ mua đồ ăn liền lên tiếng ngắt lời thím Mễ.

Hàng xóm láng giềng ở Thâm Thủy Bộ cái đức tính "việc đừng xen ", hễ thấy chuyện gì bất bình là nhảy phân bua vài câu cho lẽ mới chịu.

đấy, Gia Di lên TV xinh thế , bao nhiêu tài tuấn ở Hồng Kông chẳng đang xếp hàng chờ ? Thím Mễ , thím cũng xếp hàng nhé. Con trai thím một tháng kiếm bao nhiêu đô Hồng Kông? Cao bao nhiêu? Nào nào, khai để chúng nghiên cứu xem nào. Báo chí cảnh sát Dịch là hiện của công lý, đầy chính khí và tình nghĩa, là phúc của Hồng Kông đấy! Người như là bảo bối của cả Hồng Kông , chúng dân, là hàng xóm, đều giúp cháu trấn giữ cửa ải !” Bà chủ nhà cho thuê đang ăn hủ tiếu xào ở bàn bên cạnh cũng vểnh ngón tay tham gia câu chuyện.

Dịch Gia Di khen đến đỏ cả mặt, chỉ ngọt ngào với chú Phì và bà chủ nhà. Cứ khen thêm vài câu nữa , cô thích lắm.

Dịch Gia Đống pha xong một ly sữa, đưa cho một cô nàng công sở mặc váy bó sát, cũng tựa quầy pha chế, hì hì tán gẫu.

Thím Mễ hai hàng xóm chặn họng, nghẹn lời một lúc mới gắt lên: “Mấy đừng phá hỏng nhân duyên nhà ! Văn Cường nhà cũng lắm chứ, nghiệp đại học, sắp tới sẽ ở công ty kinh tế, tương lai rộng mở, lương cao ngất ngưởng. Tính tình Văn Cường thế nào thì hàng xóm đều cả, nào là dạy kèm cho mấy đứa nhỏ, giúp ông cụ lầu bê bình gas, hôm qua còn dắt bà cụ qua đường nữa, ai ai cũng khen nức nở đấy thôi.”

Gia Di thím Mễ mà suýt chút nữa nhịn . Dắt bà cụ qua đường là cái mô-típ gì trời, đúng là kiểu khen ngợi từ thời "đồ đá".

Kiếp cô chỉ lo học hành, chuyện xem mắt, kiếp mới 20 tuổi mà cảnh tượng ập đến nhanh như chớp, khiến cô kịp trở tay.

 

 

Loading...