Lưu Gia Minh theo Phương Sir, tim đập như trống. Cũng rõ là sợ hãi thế nào, lẽ vì là Vu Lan tiết, càng thêm vài phần khí rờn rợn, lẽ là vụ án p.h.â.n x.á.c mang đến quá nhiều áp lực và lo âu cho , căng thẳng sợ hung thủ gây án, giành giật từng giây bắt khi gây án . Cho nên cuối cùng đến nơi , sự hưng phấn, mong đợi, thấp thỏm luôn một chút.
Dịch Gia Di theo sát bên Gary, ngây ngốc xông thẳng đến cửa hành lang, vẫn tiếp tục sâu trong, Tam Phúc phía một tay kéo c.h.ặ.t .
Tam Phúc đầu mắt Tony của Tổ A, xông bắt hung thủ, nhưng giao Mười Một nhỏ bé cho tổ khác, tóm chút yên tâm, do dự mãi, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định lập công, kéo Dịch Gia Di, cùng một Thám viên khác vòng đến cửa sổ phía bên hông tòa nhà, tìm một đống củi gỗ, nấp phía , cùng chằm chằm cửa sổ bên , đề phòng hung thủ nhảy cửa sổ bỏ trốn.
Đội Thám viên cuối cùng của Tổ A chạy tới , cũng ăn ý rẽ sang bên , vây phòng hung thủ từ cửa sổ bên đó bỏ trốn.
Cảnh sát bày thiên la địa võng, ác quỷ còn nơi nào để trốn?
Trong căn phòng đổ nát ở tầng một bên trái, Phương Trấn Nhạc đè c.h.ặ.t Trương Đại Phúc đang xem chương trình buổi tối.
Nhìn thấy Phương Trấn Nhạc hùng hổ xông tới, Trương Đại Phúc kinh ngạc một chút, nhảy dựng lên định nhảy cửa sổ, nhưng kịp.
Bị ấn xuống ghế sofa, những sợ, ngược còn hắc hắc.
Phương Trấn Nhạc theo tầm mắt , thấy cô thiếu nữ trần truồng nghiêng trong căn phòng bên cạnh – t.r.a t.ấ.n hình , sớm còn vẻ tươi tắn của một đóa hoa.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c Phương Trấn Nhạc bùng cháy ngọn lửa dữ dội, nắm tay giơ cao, nghĩ đến quy định của cảnh sát, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng nhịn xuống. Vừa còng tay Trương Đại Phúc, hô to về phía :
“Gary!”
Gary vội chạy căn phòng hẹp chứa đầy giấy vụn và thùng cũ, cởi áo T-shirt của bọc cho thiếu nữ, vai trần xin áo sơ mi của Lưu Gia Minh, quấn quanh thiếu nữ váy.
Cùng lúc đó, Lưu Gia Minh còng tay bà lão bán quýt, để chiếc xe bán quýt cho đồng nghiệp Khoa Pháp chứng sẽ đến khám nghiệm hiện trường .
Tony chạy gõ cửa ba nhà hàng xóm, mới tìm một chiếc điện thoại bàn, báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu.
Vừa hung thủ bắt, Tam Phúc liền giữ Dịch Gia Di.
Cô nữ cảnh nhỏ bé chạy nhanh hơn mèo, vèo một cái liền vụt khỏi đống gỗ, thẳng tiến về phía cửa tòa nhà.
Mây đen trôi , trăng sáng vằng vặc, chiếu sáng khuôn mặt hung thủ.
Khuôn mặt dơ bẩn, lồi lõm, mái tóc ngắn từng b.úi từng b.úi dường như lâu cắt tỉa cũng gội, cùng với chiếc áo T-shirt cổ tròn mà mặc khi sát hại nữ giới khung xương lớn – chính là !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-105-nu-cuoi-do-tham.html.]
Họ bắt !
Với khuôn mặt nghiêm nghị, Dịch Gia Di ánh đèn đường tắt, trừng mắt hung thủ bước khỏi tòa nhà.
Trương Đại Phúc cũng liếc mắt một cái liền thấy Dịch Gia Di, lập tức nở nụ , dâm tà : “Nữ cảnh sát thật xinh , xinh hơn bọn họ.”
Mọi tức thì hiểu ‘bọn họ’ mà là ai. Cách so sánh Dịch Gia Di với những nạn nhân sát hại , lập tức chọc giận tất cả cảnh sát.
Không đợi Dịch Gia Di cảm thấy hổ và tức giận, đợi Trương Đại Phúc xong câu “Đem cô cũng ấn rác rưởi, cô sẽ cầu xin –”, Phương Trấn Nhạc kẹp Trương Đại Phúc, đột ngột nện thật mạnh bức tường đất loang lổ của ban công tầng một.
Bức tường đất cũ kỹ chịu nổi cú va đập, lập tức xôn xao đất đá rơi gạch vỡ. Trán , mặt và vai của Trương Đại Phúc đập tàn nhẫn, đau đến nỗi la oai oái kêu “Cảnh sát đ.á.n.h –”.
Lưu Gia Minh phản ứng nhanh nhất, từ phía hàng rào sắt ban công vớt lấy một bọc nilon nhét phịch miệng Trương Đại Phúc.
“Trên đường là rêu xanh, thật trơn trượt, tên tội phạm ngã một cú thật t.h.ả.m, xem mặt đập kìa.” Tam Phúc từ bên cạnh tới, lập tức mở miệng định nguyên nhân vết thương mặt Trương Đại Phúc.
Những khác đều ăn ý : “ , cũng suýt trượt ngã!”
“Phương Sir, giao cho .” Tony, gọi điện thoại, gật đầu về phía Phương Trấn Nhạc, tiếp nhận Trương Đại Phúc, đảm bảo thủ đoạn của đối phương còng chắc chắn, mới hung hăng kẹp c.h.ặ.t cánh tay đối phương, áp Trương Đại Phúc ngoài.
Dịch Gia Di Trương Đại Phúc áp giải , bước nhỏ đến gần Phương Trấn Nhạc, chút lo lắng ngẩng đầu .
Rõ ràng là cô hung thủ quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c và uy h.i.ế.p, lúc lo sợ quá tức giận.
Phương Trấn Nhạc hít sâu một , chút ngượng ngùng đầu tòa nhà mà hung thủ ở. Mấy tầng đều tối đen, cây cối leo trèo um tùm, cho thấy nhiều phòng đều bỏ trống.
Cảm xúc từ từ lắng xuống, thu tầm mắt , lệnh cho hai Thám viên Tổ A thu dọn hiện trường vụ án, chờ đồng nghiệp Khoa Pháp chứng và Bộ Pháp y đến khám nghiệm.
Sắp xếp xong xuôi thứ, mới đưa tay về phía vai cô nữ cảnh nhỏ bé, bỗng nhiên nghĩ đến lễ Vu Lan tối nay vẫn kết thúc, chuyển tay xuống cánh tay, nhẹ nhàng vỗ cô về phía , “Đi thôi, đường lớn chờ xe cảnh sát.”
Dịch Gia Di giọng tuy trầm, nhưng cảm xúc định, cuối cùng cũng yên tâm, dịu dàng : “Em tức giận , Nhạc ca, là bệnh tâm thần mà.”
Phương Trấn Nhạc cô chọc , theo bóng đêm cúi đầu cô, đối diện với đôi mắt tròn xoe như nho đen của cô gái nhỏ khi an ủi , ánh trăng lạnh, càng thêm sáng ngời, cũng càng thêm đen trắng rõ ràng.