Kiều Quế Lan thật lòng suy nghĩ cho cô em gái của . Nếu là khác, bà mới chẳng thèm quản chuyện bao đồng .
“Chị cả, em đây ăn vụng về, mà bán hàng chứ? Chuyện em .” Kiều Quế Vân trong lòng hiểu rõ mấy cân mấy lạng, văn hóa, tính sổ cũng rõ, bán hàng thì chỉ lỗ thôi. Vẫn là những chuyện trong khả năng cho phép thì hơn. lúc chỉ là suy nghĩ trong lòng nàng, chờ kết hôn gả , còn cùng chồng bàn bạc xem . Nếu đồng ý, thì ý tưởng của cũng thành công cốc.
Tư tưởng của Kiều Quế Vân vẫn truyền thống, gả chồng thì chồng, gia đình mới thể hòa thuận hạnh phúc, điều gì sai.
“Chị hai, suy nghĩ nhiều gì, cứ để đàn ông họ bận tâm . Ngày mai là ngày chính thức , bạn bè đều thông báo đến ? Đại Cường qua ?”
Lý Ngọc Hà quan tâm hỏi một câu.
“Đã gọi điện thoại cho nó , nó đến. Thật thằng con trai của chuyện gì cũng lời vợ nó. Chắc là cảm thấy lớn tuổi như , còn tái hôn mất mặt chúng nó. Không đến cũng chẳng , thể nghĩ thoáng .” Kiều Quế Vân tuy ngoài miệng , nhưng đoán chừng trong lòng cũng dễ chịu lắm.
Nếu mang theo một đứa con, cuộc sống quá dễ dàng, nàng cũng bước nữa. Tái hôn dễ dàng như , trong đó bao nhiêu khổ sở, chỉ nàng trong lòng rõ ràng.
“Không Quế Vân, bên cũng ít , nhất định sẽ gả em một cách vẻ vang.” Lý Ngọc Hà cũng hiểu tâm trạng của nàng, nhưng bà thể gì, chỉ thể an ủi như .
“Cách xa như , Đại Cường còn , đến cũng đúng. Em đừng suy nghĩ lung tung. Sắp đến ngày chính , ngày mai còn mời khách. Chốc nữa ăn cơm xong thì nghỉ ngơi sớm một chút. Trang điểm cho thật tinh thần. Gả chồng thì dáng vẻ vui mừng của cô dâu chứ.” Kiều Quế Lan hôm nay còn dáng chị cả, chuyện gì cũng bình thường. Có lẽ cũng là Kiều Quế Vân sắp gả , trong lòng cũng chút nỡ.
Hạ Quân liền ở một bên chăm sóc Thiên Lỗi, cắm cúi ăn cơm, bên gì, cô cũng tính xen . Thật cô cũng chút ý tưởng về việc dì hai nên gì, nhưng lúc thích hợp để . Còn xem cuộc sống của dì khi kết hôn thế nào, nhỏ tuổi thể tùy tiện đưa ý kiến. Nếu dì thật sự tự ngoài kiếm tiền, chờ hôn lễ hai ba tháng, đầu xuân, tính toán cũng kịp.
Ăn cơm xong, Lưu Trạch phụ trách đưa dì ba và dì ba phu về nhà. Hạ Quân ở bên giúp dọn dẹp chén đũa bếp, cũng cần cô rửa, bảo mẫu sẽ hết. Cô với Kiều Quế Lan một tiếng, kéo Thiên Lỗi về tiệm .
Lưu Trạch ngay đó cũng về nhà, xách theo một cái bao tải lớn.
“Dì ba cho bắp và dưa gang, tự nhà trồng, thế nào cũng hầm lấy cho , tối lửa tắt đèn, cản cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-723-noi-long-di-hai.html.]
“Anh cứ mở lấy hết đặt xuống đất , đừng để trong túi ủ , chốc nữa hỏng mất.”
Nhìn Lưu Trạch từ trong túi lấy dưa gang, to ơi là to, chừng dài đến nửa mét. Loại dưa chỉ ngon khi nhân bánh bao chay, cho nhiều tương đậu , nếu ngọt lừ thật sự nuốt trôi.
“Sáng mai em cháo ngô uống, cái dưa gang cho trong phòng đúng.” Lưu Trạch thích ăn những món cơm hương vị xưa cũ . Hạ Quân theo ăn nhiều năm như cũng quen .
“Anh ít thôi nhé, em chỉ uống một chén thôi. Thiên Lỗi thì cho nó sữa bò nóng, ăn bánh mì lát là .” Nếu dặn một câu, chắc chắn một nồi to, uống hết còn thừa , vứt thì tiếc.
“Được . Nghỉ ngơi sớm , sáng mai còn về nhà giúp đỡ việc nhà.” Tuy là tiệm cơm mời khách, nấu cơm ở nhà, nhưng đều đến, cũng tiếp đãi.
Nga
“Sáng mai em ngoài một chuyến, chuyện hàng hóa với khách hàng. Giữa trưa cố gắng về, cứ về nhà giúp tiếp đãi .” Hạ Quân còn đưa cá hố cho Mã Quốc Văn nữa. Việc kinh doanh kiếm tiền, chắc chắn thể chậm trễ.
“Được, mai đưa Thiên Lỗi học xong thì về nhà, em cũng sớm nhé.”
Lưu Trạch cũng hỏi nhiều chuyện gì, trong nhà chuyện gì cũng vợ quyết định, quen .
Dưa gang và bắp đều mang bếp, rửa sạch tay, cũng lau khô, vẩy hai cái lên lầu . Thiên Lỗi theo sát chạy lon ton.
“Đi cầu thang cẩn thận nhé, đừng ngã.” Hạ Quân ở phía gọi một tiếng, Thiên Lỗi cũng , một bước một bậc thang, chạy nhanh ơi là nhanh.
Hạ Quân định đóng cửa, bên ngoài hai đàn ông trung niên bước .
“Đồng chí, hộp quà tặng nào ? Để tặng ?”