Tìm con rể , ông vô cùng hài lòng, may mà lúc lời của Song Mỹ, vẫn là mắt tinh tường.
Nhìn xem cuộc sống của con gái bây giờ, mấy ai sánh bằng, xe thì , còn cửa hàng riêng. Việc ăn cũng tồi.
Đáng tiếc hai đứa con trai đều bản lĩnh bằng đứa con gái , chỉ dựa nhà chồng, bản nó cũng thể tự lập.
“Ba, ba đừng , con và Song Mỹ đều là con cả trong nhà, giúp đỡ chị em một chút cũng là điều nên .” Nói xong còn đầu Hạ Quân một cái.
Thấy cô đang cúi đầu bóc cua, mặt biểu cảm gì, cũng cô vui .
“Anh rể, em kính một ly, chuyện quán net , phần lớn là nhờ chị và rể giúp đỡ.
Chị em uống rượu, nên mời chị cùng, ly cạn nhé.”
Hạ Vĩ Cường cầm bia rót đầy ly cho , nâng ly của lên cụng với Lưu Trạch một cái.
“Khách sáo gì chứ, ngoài, quán net bên đó chuyện gì, em cứ gọi điện cho là , đúng đây là điện thoại di động mới mua.”
Lưu Trạch bây giờ vẫn hết hứng thú, điện thoại mới, cũng lôi khoe một chút, móc từ trong túi đặt lên bàn.
Ánh mắt của hai em Hạ Vĩ Cường lập tức khác hẳn, ngưỡng mộ thôi.
“Anh rể, mới mua ? Xịn thế, đây là mẫu mới nhất , nhỏ thế ? Số bao nhiêu? Em gọi thử xem.”
Hạ Vĩ Cường vươn tay cầm lấy điện thoại, yêu thích buông tay lật qua lật xem.
“Em gọi máy bàn nhà , là hiện , cũng nhớ, mới sim điện thoại xong.” Nhìn dáng vẻ ngưỡng mộ của hai em vợ, trong lòng Lưu Trạch vẫn tự hào.
Vợ mua cho. Lấy khoe cũng cảm thấy vô cùng thể diện.
Hạ Vĩ Cường bấm bàn phím, gọi máy bàn trong nhà, nhanh điện thoại bàn vang lên, Hạ Vĩ Tài giành lấy xem, tiên lấy b.út ghi điện thoại.
Sau đó nhấc máy cũng gì, chỉ hì hì.
“Mau cúp , cước điện thoại di động đắt lắm, đừng để rể con lãng phí tiền.”
Lý Ngọc Trân tới vỗ một cái vai Hạ Vĩ Tài, giật lấy ống cúp máy.
Đã hai mươi mấy tuổi , còn như trẻ con .
“Không , cước điện thoại bao nhiêu tiền, con nạp 200 tệ , đủ cho chúng nó gọi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-717.html.]
Chút tiền lẻ , bây giờ Lưu Trạch căn bản để mắt, mua nổi điện thoại di động, chẳng lẽ trả nổi tiền cước?
“Thế cũng , Thành Rừng , con với Song Mỹ sống với , thể quá hoang phí, tính toán chi li thì cuộc sống mới ngày càng , câu đó , tính toán đến nơi đến chốn sẽ gặp cảnh khốn cùng.
Những ngày tháng khổ cực mới qua bao lâu, ngày thường tiết kiệm một chút, bây giờ cửa hàng của các con kiếm tiền, nhưng cũng thể lãng phí.”
Lý Ngọc Trân cả đời sống tằn tiện, bao nhiêu năm nay thành thói quen, một đồng tiền cũng bẻ bốn để tiêu, nếu bao nhiêu năm nay bà tiết kiệm như .
Nga
Dựa chút lương của Hạ Chính Nghĩa, nuôi nổi ba đứa con?
Đây cũng là truyền thống , đáng tiếc bây giờ bọn trẻ cách sống, tiêu xài hoang phí, đồ vô dụng, mua là mua.
Giống như cái điện thoại , ngoài việc khoe khoang thì tác dụng gì? Nhà nào cũng điện thoại, chẳng lẽ lỡ việc liên lạc ăn của nó?
Đương nhiên những lời bà cũng chỉ nghĩ trong lòng, , dù con rể cũng con trai, những lời thể .
“Mẹ, chúng con mà. Trong lòng hiểu rõ ạ.” Hạ Quân ăn xong hai c.o.n c.ua to, rút một tờ giấy ăn lau khô tay một câu.
Cô bây giờ Lý Ngọc Trân lải nhải.
Cuộc sống của nhà cô thế nào, do cô là nữ chủ nhân quyết định. Ba nhất vẫn là bớt lo chuyện bao đồng, ít xen .
“Chị, bộ váy chị thật, mua ở ?” Từ Niệm lúc Hạ Quân nhà để ý bộ quần áo cô.
Ngắm nghía nửa ngày, cũng , lúc thật sự nhịn mới hỏi một câu.
“Mua ở Quảng Thị, bên chắc bán.” Hạ Quân ngoài, mua ít quần áo cho .
Lúc còn trẻ , tuy là của con, nhưng vóc dáng một chút cũng biến dạng.
Sống một đời, về khoản ăn mặc trang điểm cô một chút cũng bạc đãi bản , tiền, nên mua thì mua.
Cái gì thì mặc cái đó.
“Quảng Thị ! Quần áo ở đó thật, chị, khi nào chị nữa thì gọi em cùng với nhé? Em cũng qua đó mua ít quần áo để mặc.” Đừng Từ Niệm cũng là của con.
cô và Triệu Hồng Hà giống , vì cô từ nhỏ điều kiện gia đình ưu việt, cha cưng chiều lớn lên, yêu cái , thích trang điểm, thấy ai mặc quần áo là thật sự dời bước .