Thật Hạ Quân ngoài để bật công tắc nguồn điện của kho lạnh, đó bỏ ít đồ trong đó, chất gần đầy mới từ bên ngoài về.
Đợi kho lạnh hạ nhiệt độ còn một lúc, đây cũng là chuyện cách nào, tiên dẫn hai họ dạo một vòng trong sân.
Sau đó mới xem kho lạnh.
Không giống như kho lạnh nhỏ trong tiệm của cô, quy mô kho lạnh ở đây phù hợp tiêu chuẩn.
Chủ nhiệm Lý và Tiểu Vương xem qua loa. Liền . Xem đối với quy mô bên vẫn hài lòng.
“Phân khu hợp lý, nhiệt độ cao, nhưng bây giờ là mùa đông cũng ảnh hưởng, chất lượng hàng hóa thể đảm bảo là . Kho lạnh bên phù hợp yêu cầu.
Chúng sẽ thông qua, nhưng thấy bình chữa cháy của cô sắp hết hạn, tuy rằng bên phòng cháy thuộc chúng quản, nhưng cô cũng nhanh ch.óng mới.
Nga
Mùa đông đốt lò, vẫn nguy cơ hỏa hoạn.”
“Vâng, Chủ nhiệm Lý, cái ngài yên tâm, sẽ lập tức chấn chỉnh, lát nữa sẽ mua bình chữa cháy về ngay.” Người đưa ý kiến, cô lập tức thực hiện.
Lần đến là ngày nào.
Thấy thái độ của Hạ Quân thành khẩn, bên Chủ nhiệm Lý cũng hài lòng, bảo Tiểu Vương đưa bảng ghi chép của cho Hạ Quân, để cô ký tên đó.
“Cô mua bình chữa cháy , chúng ở đây đợi cô một lát, về chúng sẽ .” Chuyện bên cũng coi như xong xuôi. Cũng gì để dạo.
Vào văn phòng uống chút nóng ấm là .
“Vâng, Chủ nhiệm Lý, mười mấy phút là về.”
Hạ Quân gần đây chỗ bán thiết phòng cháy, lái xe qua đó nhanh mua bốn bình chữa cháy về, chỉ , còn chuẩn cho mỗi hai thùng giữ nhiệt.
Bên trong một thùng là cua, còn một thùng là cá bạc má.
Đều là cô vớt từ sông trong kho lạnh , phẩm chất , hơn nữa vô cùng tươi mới.
Vào văn phòng tiên đặt bình chữa cháy xuống.
“Chủ nhiệm Lý, chúng về thôi, chuẩn cho các ngài một ít hải sản, đều là từ thuyền đ.á.n.h cá xuống, còn sống nguyên, tối về hấp lên là thể ăn.”
“Bà chủ Hạ, cô khách sáo quá. Được, chúng về thôi.” Chủ nhiệm Lý ha hả đặt chén xuống, Hạ Quân với ánh mắt hài lòng.
Xem ông bảo Hạ Quân ngoài mua bình chữa cháy một , là ý để cô chuẩn một ít hải sản.
May mà Hạ Quân điều, để tay trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-685.html.]
Lái xe về thành phố, trực tiếp đưa Chủ nhiệm Lý và về nhà, đồ đạc đều đặt xuống, mỗi hai thùng giữ nhiệt lớn thế chắc chắn thể mang đến cơ quan.
Đưa họ về xong, cô vội vàng đến trường học, lúc vẫn tan học, đến cổng trường, tìm một bốt điện thoại công cộng gọi cho Lưu Duyệt bảo cô cần qua nữa.
Không điện thoại di động thật là bất tiện.
Cô định lát nữa đón Thiên Lỗi, sẽ mua một chiếc điện thoại di động, tuy rằng bây giờ chức năng của điện thoại còn quá ít, cũng chỉ thể nhận cuộc gọi, gửi tin nhắn.
Giá cả cũng đắt, nhưng lựa chọn nào khác.
Sau điện thoại màn hình lớn, chức năng đầy đủ, nhưng để nghiên cứu phát minh , cũng mất nhiều năm nữa, cô cũng đợi .
Đợi nhà trẻ mở cửa, đón Thiên Lỗi , lái xe đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố. Tầng 5 quầy chuyên bán điện thoại di động.
Kiểu dáng cũng gì để chọn, chỉ loại nắp gập và loại thanh thẳng.
Một cái 4000 tệ, một cái hơn 5000, giá , gia đình bình thường mua nổi.
Hạ Quân trực tiếp lấy hai chiếc đắt nhất, hôm nào đưa cho Lưu Trạch một cái, cũng ngoài, nắp gập nhỏ gọn, mang theo cũng tiện.
Bây giờ điện thoại di động càng nhỏ càng đắt.
Thiên Lỗi hứng thú với việc cô mua gì, trung tâm thương mại, liền chạy đến chỗ bán gà rán, chân gà, hamburger, đợi Hạ Quân mua xong, kéo tay cô, thẳng đến cửa hàng Kim Củng Môn.
“Mẹ ơi, con ăn khoai tây chiên.”
“Được, hôm nay ăn xong, tháng đến nữa.” Hạ Quân nỡ tiêu tiền cho con, mà là nhiệt lượng của gà rán, hamburger thật sự cao.
May mà Thiên Lỗi bây giờ mỗi ngày hoạt động ít, cân nặng cô cũng đang giúp kiểm soát, đến mức biến thành một bé béo phì.
Thiên Lỗi vội vàng gật đầu. Cứ ăn miệng , còn tháng với tháng gì khác ,
Trong lòng bé một chút khái niệm cũng .
Hạ Quân thích ăn mấy thứ , mua một cây kem ốc quế ăn, Thiên Lỗi cầm hamburger lên là ăn ngấu nghiến.
“Con ăn từ từ thôi, ai tranh của con .” Đứa trẻ thấy đồ ăn là thiết hơn bất cứ thứ gì.
Thiên Lỗi cũng rảnh chuyện, cắm đầu ăn liên tục, mười mấy phút ăn sạch đồ mua. Lúc mới tâm trạng đến khu cầu trượt chơi một lát.