Cô lượt bắt sáu con, con nào con nấy đều to bằng . Muốn tìm một con đặc biệt lớn thì chắc chắn .
Đặt lên cân, ba cân sáu lạng, vun cao.
Tổng cộng 360 tệ.
“Thêm một con nữa, đưa 400 ? mua nhiều như , cô cũng bớt cho một chút chứ, lúc đầu cũng mặc cả.” Chị gái nhận lấy cua, do dự một chút, trả tiền ngay mà thương lượng với Hạ Quân.
“Được, 400 tệ thêm cho chị một con.” Hạ Quân cũng hào phóng, trực tiếp từ trong chậu bắt thêm một c.o.n c.ua lớn đang giương nanh múa vuốt, bỏ trong túi.
Thấy Hạ Quân sảng khoái như , chị gái cũng vui, từ trong túi móc 400 tệ đưa cho cô.
“Cô bán hàng thật thà quá, ăn hết đến nhé.”
“Vâng, chị thong thả ạ.”
Hạ Quân cất tiền túi, bác gái xếp hàng chị gái liền lên tiếng.
“Cô gái, cua cho năm con, còn cá lù đù lớn bao nhiêu tiền một cân? hai con, thể bớt chút ?”
“Bác ơi, cá lù đù bán mười tám tệ một cân, bác hai con, cháu lấy mười sáu tệ thôi, đây là giá vốn ạ, còn cua thì cân đủ.”
Lúc nãy khi Mã Quốc Văn mua cua giá , chị gái cũng mặc cả nữa.
Nga
Hạ Quân gói ghém cẩn thận cho bà, bà trả tiền vui vẻ xách .
Cua to như , lúc nãy bà một vòng lớn quanh chợ, chỉ thấy chỗ là ngon nhất, giá cả đắt, hôm nay đúng là mua giá hời.
Nếu ở trong nhà hàng, cua cái to như ít nhất cũng một trăm tám, một trăm chín, đều là hấp lên ăn, vẫn là tự mua ở chợ rẻ hơn.
Hạ Quân tiếp tục bán thêm vài đơn hàng, mua cá lù đù khá nhiều, cua cũng bán ít, thấy hàng mang bán gần hết, trời cũng sắp trưa.
Cô thu dọn thùng hàng lên xe tải, kéo về phía xe của .
Vào trong xe, khóa kỹ cửa, thấy ai chú ý, cô mới vội vàng gian kho lạnh.
Đầu tiên là chép cá lù đù lớn, chọn con to nhất 30 cân, chép hai ngàn con.
Sao chép xong, cô cảm thấy đầu óc choáng váng, cảm giác thiếu oxy, thở dồn dập, giống như chạy 3000 mét.
Cô vội vàng dừng , ngoài uống chút nước, ăn một miếng bánh mì nghỉ ngơi một lát, bổ sung thể lực, lúc mới cảm thấy khá hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-662.html.]
Nhân lúc thời gian còn kịp, cô chép một ngàn con cá đù vàng.
Chuẩn đủ hàng cho Mã Quốc Văn.
Tuy mệt đến mức cả đuối sức, nhưng tâm trạng vô cùng vui vẻ, cô khỏi xe, tìm một bốt điện thoại công cộng tại một quầy tạp hóa gần đó.
Cô gọi theo điện thoại danh của Mã Quốc Văn.
Đầu dây bên gần như bắt máy ngay lập tức, Hạ Quân đoán, chắc ông vẫn luôn chờ bên điện thoại.
“Giám đốc Mã ạ? là Hạ Quân, bán cá lù đù mà ông đặt hàng.” Hạ Quân mở lời giới thiệu .
“Là đây, bà chủ Hạ, , cô hàng ?” Mã Quốc Văn thực sự lo lắng lượng hàng ông cần quá lớn, bên cô cung cấp kịp.
Nếu đủ hàng, ông tìm nơi khác. Khách hàng nước ngoài đang giục. Ông cũng sốt ruột, nếu cũng thể cứ chờ bên điện thoại mãi .
“Có hàng ạ, nhưng các ông tự đến lấy.”
Hạ Quân định thuê một nhà kho trong ngày, đem cá bỏ hết đó, ở chợ hải sản loại cho thuê theo ngày, chính là để tiện cho những tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ như họ. Giá cả cũng đắt.
Nếu cô thuê xe chở qua, chi phí sẽ lớn. Hơn nữa cũng tiện lấy hàng trực tiếp từ kho lạnh . Tất cả những khả năng thể khác phát hiện năng lực đặc biệt của , cô đều tính toán .
“Hôm nay hàng ? Ha ha ha, bà chủ Hạ cô việc đáng tin cậy thật, cho địa chỉ , sẽ lập tức sắp xếp xe qua.”
“Chuyện vội, còn ăn cơm. Thế , hai giờ chiều sẽ gọi cho ông.” Hạ Quân còn thuê nhà kho, lấy địa chỉ chính xác cho ông .
Không đợi Mã Quốc Văn gì, cô trực tiếp cúp máy.
Cô trả tiền điện thoại cho chủ quầy tạp hóa, hỏi ông.
“Anh ơi, cho hỏi chút, gần đây nhà hàng nào nấu ăn ngon mà sạch sẽ ạ?”
“Cô khỏi cửa về phía đông, một quán tên là Làng Chài Biển Rộng, món ăn nhà họ hương vị t tệ, thường ăn ở đó, cả hải sản xào và rau, giá cả chăng.”
Hạ Quân cảm ơn ông chủ.
Mở cửa khỏi quầy tạp hóa, cô về phía đông theo hướng ông chủ chỉ, bên ít quán ăn vặt, hơn hai trăm mét mới thấy tấm biển của nhà hàng Làng Chài Biển Rộng.
Trang trí giản dị, từ bên ngoài cửa sổ kính lau bóng loáng, vệ sinh chắc cũng .