Hạ Quân mỉm , vẫy tay chào tạm biệt Thiên Lỗi, dặn dò thằng bé ở nhà ngoan ngoãn mới lái xe rời .
Về đến nhà, cô tranh thủ nghỉ ngơi sớm. Sáng hôm đến 6 giờ dậy, ăn qua loa chút gì đó lái xe xuống làng chài. Xe tải cô thuê chở hàng cũng đến .
Bắt đầu bốc hàng từ nhà lão Triệu , công nhân bốc vác đều thuê ở đây. Tài xế cũng dẫn theo một phụ xe, đông việc nhanh, mười mấy tấn hàng nhoáng cái đến nửa tiếng bốc xong. Sau đó qua nhà Chu Minh Lâm bốc hết mực nang và tôm nõn lên. Hai chiếc xe tải lớn chở đầy ắp hàng về cửa hàng.
Khâu dỡ hàng là một phen vất vả. Tuy phiền phức một chút nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chép hàng để kiếm thêm tiền thì chịu khó thôi. Hạ Quân bảo họ chuyển hết hàng trong nhà. May mà cửa hàng rộng rãi, nhưng nhiều thùng hàng thế cũng chất đầy cả lối và cầu thang.
Thanh toán xong tiền vận chuyển, tài xế và công nhân khỏi, Hạ Quân liền vội vàng khóa trái cửa cuốn. Cô phất tay một cái, đống hàng chuyển nhà lập tức biến mất một nửa, đều cô thu kho lạnh trong gian tùy .
Bắt đầu dùng Chậu Châu Báu để chép. Tốc độ chép vẫn nhanh, nhiều hàng như mà đến hai mươi phút xong xuôi.
Hạ Quân đang định trong kiểm tra xem đợt hàng chép bao nhiêu, ngờ kịp đến cửa kho lạnh, bên phía Chậu Châu Báu bỗng lóe lên một luồng bạch quang ch.ói mắt. Cô đột nhiên một lực mạnh mẽ b.ắ.n văng ngoài.
Cùng đẩy với cô còn những thùng hàng mới chép xong.
Đứng giữa cửa hàng, Hạ Quân ngẩn . Chuyện gì thế ? Chẳng lẽ gian kho lạnh đột nhiên dùng nữa? Nếu thì đống hàng cô chẳng công cốc ?
Sốt ruột thử mấy , nhưng thế nào cũng . Cô cứ vòng quanh tại chỗ như gà mắc tóc. lo lắng suông cũng vô dụng, gian kho lạnh dù cô gì cũng đóng kín mít, chẳng lẽ trục trặc gì ?
Đang lúc vò đầu bứt tai thì ngoài cửa tiếng Lâm Di Thu gọi vọng . Vì cửa khóa trái từ bên trong nên cô .
“Hạ Quân, nhà ?”
“Có, tớ kiểm hàng ở bên trong.”
Có đến, thể cứ mãi lo nghĩ chuyện gian, Hạ Quân vội mở cửa cho Lâm Di Thu .
“Chà! Nhập nhiều hàng thế cơ ? Trong nhà sắp còn chỗ chen chân , đơn đặt hàng lớn ?”
Lâm Di Thu bước mới thấy, thùng giấy trong nhà chất cao như núi. Cô thật ngờ buôn bán hải sản chạy hàng đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-652-su-co-bat-ngo-voi-khong-gian.html.]
“Ừ, tớ nhờ trai liên hệ một thương lái miền Nam, họ cần ít mực nang, chiều nay là chở . Tớ thấy hôm nay trời âm u, sợ mưa nên cho chuyển hết trong nhà.”
“Cậu tính đúng đấy, hôm nay trời cứ âm u thế nào , thời tiết chẳng đường nào mà . Chiều chở luôn thì còn , chứ thì nhà cũng chẳng còn chỗ mà bán hàng. Thiên Lỗi ? Thằng Hổ T.ử nhà tớ ở nhà một buồn chán, cứ đòi tìm Thiên Lỗi chơi.”
Hôm nay thứ Bảy nghỉ, trẻ con ở nhà một cũng cuồng chân.
“Hôm qua tớ gửi nó về nhà dì , tối Chủ nhật tớ mới đón về. Cậu định xem nhà ? Hổ T.ử ai trông thì cứ để nó ở đây, cho lên lầu xem tivi.”
“Không cần , hôm nay bố nó ở nhà. Tớ hẹn xem một căn nhà, hẹn 11 giờ mà giờ vẫn thấy , quá mấy phút .”
Lâm Di Thu đồng hồ, ngó đầu ngoài về phía cửa hàng , vẫn thấy ai.
“Vậy chút ? Ăn chút trái cây, tớ pha cho uống.” Có việc để thì đỡ suy nghĩ lung tung về chuyện gian. Lúc ở đây, cô cũng tiện thử .
Tuy trong lòng đang hoảng loạn nhưng Hạ Quân vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc. Tính cô là , càng lúc nước sôi lửa bỏng thì càng bình tĩnh.
“Cậu thế? Nhìn cứ thất thần, chuyện gì ?”
Lâm Di Thu xuống ghế sô pha, tự lấy nắm hạt dưa bàn c.ắ.n tách một cái, thấy sắc mặt Hạ Quân lắm bèn quan tâm hỏi.
“Không , chắc là mệt chút thôi, sáng nay tớ dậy sớm xuống làng chài mà.” Hạ Quân cũng xuống, vội vàng giải thích.
Nga
Cô tự sắc mặt lúc chắc chắn khó coi, trong lòng nóng như lửa đốt mà chẳng ai giúp gì.
“Lưu Trạch ở nhà, tự chăm sóc bản cho , đừng chỉ cắm đầu kiếm tiền.” Lâm Di Thu cảm thấy Hạ Quân thật sự quá mạnh mẽ, việc gì cũng gánh vác. Làm việc chẳng kém gì đàn ông, bao nhiêu hàng hóa thế đều một tay cô lo liệu, cũng chẳng ai giúp đỡ. Đôi khi phụ nữ quá độc lập cũng khổ.
“Tớ , , chỉ là nghỉ ngơi đủ thôi.”
Hạ Quân rót cho bạn chén , chính cũng uống một ngụm. Bận rộn cả buổi sáng, đến giờ cô mới ngụm nước thấm giọng.