"Tiền thu chị Hồng Hà đều giấu lầu hai, dám để lầu, chỉ sợ trộm lấy mất."
"Thế thì đúng là ít. Được , thể để hai họ công, ngày mai chị mời ăn cơm. Mấy ngày nay vất vả . Mà em trai em cưới xin thế nào? Có náo nhiệt ?"
"So với lúc em cưới thì nhiều hơn mười mấy bàn. Chị dâu , đừng nhắc nữa, qua đám cưới em trai em mới thấy em thiên vị thật sự. Con trai với con gái đúng là khác biệt một trời một vực. Hồi em cưới, bao nhiêu tiền mừng, tặng quà, em gả mới thấy em chẳng cho em chút của hồi môn nào. Kết quả em trai em cưới, bà cho hết em dâu. Em tận mắt thấy bà đưa, hôm cưới em vui lắm, khép miệng. Em về quê mệt c.h.ế.t, tiệc tùng đều ở nhà, em giúp việc hai ngày trời, chỉ riêng rửa bát thôi mà tay em sắp bong cả da ."
Lưu Duyệt giơ tay cho Hạ Quân xem. Quả thật tay cô lụng ít, tay còn hai vết xước, da dẻ ngâm nước trắng bệch.
Người trong thôn đều trọng nam khinh nữ, đặc biệt là ở vùng , con gái thường coi trọng. Hạ Quân cũng chỉ thể an ủi cô vài câu.
"Thôi, em chị, em trai kết hôn, nhiều một chút cũng là giúp đỡ em, bà nuôi lớn hai chị em cũng dễ dàng gì. Em trai em cũng cưới vợ , về em cũng đỡ lo, nhẹ gánh một chút, cứ an hưởng tuổi già là ."
"Chị dâu, em cũng nghĩ thế đấy, nhưng em thấy khó lắm. Không giấu gì chị, em dâu em bầu , mới kiểm tra . Nhìn thế chắc qua năm là sinh, em qua đó hầu hạ ?"
Lưu Duyệt thật lòng thương . chồng nếu trông cháu cho con dâu thì , với tính khí của em dâu cô, khéo ầm ĩ lên, khiến trong nhà yên .
"Đi cũng là điều nên , em chị chồng thì bớt vài câu ."
Hạ Quân rõ bao nhiêu chuyện chồng nàng dâu bất hòa đều liên quan lớn đến việc các bà cô bên chồng xía chuyện nhà đẻ. Tuy Lưu Duyệt nhiều chuyện, nhưng dù tuổi còn trẻ, một việc suy nghĩ thấu đáo, lỡ lời đúng, chỉ xót đẻ mà em dâu phật ý thì quan hệ khó hòa hợp. Bản cô em dâu tính cách cũng ghê gớm.
"Chị dâu, em mà, chút đạo lý em còn lạ gì."
Dù gả cũng xa nhà, nếu trông cậy gì nhà em trai thì ngày thường cũng chẳng mấy khi gặp mặt. Nếu hợp thì qua nhiều chút, hợp thì tránh xa là xong. Dù là chị em ruột, khi lập gia đình quan hệ đến mấy, nhưng khi mỗi đều gia đình riêng thì tình hình sẽ khác.
"Chị dâu, chị về !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-624-chuyen-nha-luu-duyet.html.]
Mạnh Dao hôm nay dậy muộn, kịp ăn sáng vội bắt xe . Vào phòng thấy Hạ Quân đang chuyện với Lưu Duyệt, cô bé mừng rỡ ôm chầm lấy cánh tay Hạ Quân, dáng vẻ là nhớ cô lắm .
"Chị mới mấy ngày thôi mà. Chị mang ít đặc sản từ Kinh Thị về cho đây, mỗi một phần."
Hạ Quân về phía tủ bên hành lang, lấy mứt quả, điểm tâm mang về , mỗi một túi to.
Nga
"Cảm ơn chị dâu, nhiều quá, còn cả vịt nữa? Vịt Kinh Thị chính tông, em ăn bao giờ, ngon lắm." Mạnh Dao đúng là một cô nàng tâm hồn ăn uống. Thích ăn vặt, càng thích ăn thịt, thấy túi vịt hút chân , nước miếng cô bé sắp chảy ròng ròng.
"Cái là để mang về nhà ăn. Chị còn một con nữa đây, trưa nay chúng mở nếm thử, cả bánh tráng nhỏ bán kèm theo bộ, hâm nóng là ăn ngay. , trong nhà hành lá ? Cuốn ăn mới thơm."
"Hành lá , chỉ hành tây thôi, ăn tạm chị, đỡ mất công ngoài mua." Lưu Duyệt chủ trương cái gì tiện thì .
"Hành tây cuốn vị giống . Hai đứa dọn dẹp vệ sinh , chị chợ mua ít rau."
Chắc mấy ngày nay hai cô bé ăn uống qua loa lắm. Sáng nay Hạ Quân nấu cơm thấy tủ lạnh trống trơn, hoa quả cũng chỉ còn mấy quả táo héo queo. Cô về thì thể để ăn uống tạm bợ như thế . Cô định mua thêm ít sườn và đậu cô ve về hầm, Mạnh Dao mấy ngày nay bán hàng vất vả, khao cô bé một bữa.
Xách đồ ăn về đến nơi thì Lý Tĩnh sang chơi.
"Hạ Quân, bố chồng em bệnh tình thế nào ? Khi nào thì về nhà?"
"Em về tối qua, tàu hỏa. Chị Lý sang đúng lúc lắm, em mua vịt mang về cho chị đây. Chị theo đoàn chắc cơ hội nếm thử ?"
Lý Tĩnh dẫn cô Kinh Thị, tiền xe cũng mất, cô cũng tham quan cảnh điểm cùng, trong lòng Hạ Quân chút áy náy.