Lòng vòng đông tây một hồi, xuyên qua mấy con ngõ nhỏ, cuối cùng lão Trương cũng dừng .
“Đồng chí, chính là chỗ .”
Lão Trương dừng xe một cánh cổng sơn đỏ loang lổ, với Hạ Quân:
“Trong cái viện ba hộ gia đình sinh sống. Mấy hôm ông cụ Cố chủ nhà u.n.g t.h.ư qua đời, con cái đều định cư ở nước ngoài, cũng về đây sống nên định bán nhà chia tiền. Hình như con trai cả của ông về lo tang sự, giờ . đoán nhà bán thì nhanh thế , là cô hỏi thử xem?”
“Vâng, cảm ơn Trương, phiền đợi em ở đây một lát.”
Hạ Quân bước xuống xe ba bánh, ngẩng đầu sân mặt.
Hoa văn chạm khắc cổng mờ nhạt rõ hình thù, dấu ấn thời gian, cũng ngôi nhà bao nhiêu năm lịch sử, nhưng đúng là một căn Tứ hợp viện chuẩn chỉnh.
Nhìn hai cánh cổng gỗ bên ngoài khá rộng, bên trong diện tích thế nào.
Cô nhẹ nhàng gõ ba cái lên cánh cửa đang khép hờ, bên trong im ắng một tiếng động. Cô dứt khoát đẩy cửa bước .
Nga
Vào đến sân mới thấy nơi rộng rãi, nhưng đồ đạc vứt lung tung bừa bãi. Dựa tường bao là mấy đống than tổ ong lộn xộn che bằng tấm nilon, chắc sợ mưa ướt. Bàn ghế gãy hỏng, lẽ giữ để nhóm lửa, vứt lăn lóc khắp nơi, còn gạch ngói vỡ, chỉ chừa một lối nhỏ đủ một đặt chân.
“Cô tìm ai?”
Hạ Quân đang quan sát thì thấy một ông lão từ chái nhà phía Tây , tay xách thùng nước gạo, nheo mắt cô, chắc là quen nên mới hỏi.
“Chào bác ạ, cháu đến tìm con trai cụ Cố, nhà ạ?”
“À, cô tìm Cố Hải hả? Nó mà ở đây ? Từ lúc bố nó c.h.ế.t, nó chỉ đến một . Bên cửa sổ đằng dán liên lạc đấy, cô tự qua đó mà tìm.”
Ông lão vẻ thích Cố Hải lắm nên giọng điệu chẳng mấy thiện cảm, chỉ tay về phía cửa sổ phòng phía Đông xách thùng nước gạo cổng.
Hạ Quân để ý, giờ bước vài bước về phía phòng Đông kỹ, quả nhiên cửa sổ dán một tờ giấy.
Trên đó “Bán nhà”, bên cạnh là một dãy điện thoại. Hạ Quân lấy b.út trong túi ghi .
Cô quan sát kỹ căn Tứ hợp viện thêm nữa. Tuy bẩn thỉu lộn xộn nhưng cốt nhà vẫn còn khá . Sân lát gạch xanh, nhà chính ba gian, hai chái Đông Tây mỗi bên hai gian.
Sát tường phía Bắc còn một cây lựu, đang là mùa đông nên lá rụng hết, còn sống để quả .
Nếu mua về dọn dẹp thì vẫn ở , quan trọng là vị trí quá . Thời điểm mà mua thì tuyệt đối là món hời lớn.
Vì thế cô cần liên hệ gấp với tên Cố Hải .
Ra khỏi sân, thấy lão Trương đang xổm cạnh xe hút t.h.u.ố.c, thấy cô liền vội vàng dậy dụi t.h.u.ố.c.
“Đồng chí, thế nào ? Có ở nhà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-599-tim-mua-tu-hop-vien.html.]
“Không ai ạ, chắc phiền tìm giúp em cái bốt điện thoại, em gọi cho chủ nhà liên hệ xem .” Hạ Quân thạo đường ở đây, chỉ thể nhờ ông dẫn .
“Gọi điện thoại ? Đầu ngõ rẽ trái cái cửa hàng tạp hóa, trong đó điện thoại công cộng đấy, lên xe chở cô qua.”
“Vâng, thế phiền quá.” Hạ Quân cũng khách sáo, dù cô xe là trả tiền, để ông chở cũng đỡ mỏi chân.
Ngõ dài, đạp xe đến hai phút là tới nơi.
Xuống xe, cô bấm điện thoại ghi gọi . Đầu dây bên bắt máy nhanh.
“Hello, là Cố Hải!” Vừa giọng nửa tây nửa , Hạ Quân gần như thể hình dung ngay hình tượng của gã Cố Hải .
“Chào , đồng chí Cố, căn nhà bán ạ?” Hạ Quân thẳng vấn đề.
“ , cô mua nhà ? Đã qua xem nhà ? Nhà đông ấm hạ mát, ở sướng lắm. Cô nếu mua thì đưa 32 vạn là .”
Có thể thấy Cố Hải đang nôn nóng bán căn nhà , nếu cũng chẳng đợi Hạ Quân hỏi han gì chủ động báo giá luôn.
“Là thế đồng chí Cố, hiện tại đang ở chỗ căn nhà, nếu tiện thì thể qua đây chuyện trực tiếp ?”
Mua nhà thể mặc cả, Hạ Quân lăn lộn buôn bán bao nhiêu năm, đang cần bán gấp thì chắc chắn giá cả còn thể ép xuống nữa. Hơn nữa cô trả tiền mặt ngay, cầm tiền là thể xuất ngoại luôn, như gian đàm phán là lớn.
“Được, cô cứ đợi ở đó, qua ngay đây.”
Có đến xem nhà, Cố Hải mừng còn kịp. Căn nhà treo biển bán hơn một tháng nay mà chẳng ma nào hỏi, thật lòng cũng sốt ruột lắm, chỉ giải quyết nhanh gọn chuyện ở đây để còn bay về nước.
Hạ Quân cúp máy, trả cho bà chủ quán ba hào tiền điện thoại, tiện thể mua hai chai nước cầm ngoài.
“Thế nào? Liên lạc ?” Thấy Hạ Quân , lão Trương vội đẩy xe hỏi.
“Rồi ạ, liên lạc . Anh Trương , là cứ việc của ? Em đoán là đợi một lúc đấy.”
Lão Trương xoa xoa đôi tay đỏ ửng vì lạnh:
“Thế , trời lạnh thế , cô là phụ nữ đây đợi tiện. đợi cùng cô một lát, dù giờ cũng vắng khách.”
Ông cũng là trượng nghĩa.
“Vâng, thế Trương uống chút nước ạ. Đợi lát nữa nếu chuyện mua bán thành công, em nhất định sẽ biếu chút tiền nước.”
Đạo lý Hạ Quân hiểu rõ, căn nhà cũng là do Trương dẫn đến cô mới , thể để mất công toi .
“Hì hì, đồng chí khách sáo quá.”