Bắt lấy bàn tay đang táy máy lung tung , Hạ Quân xoay , thẳng mắt Lưu Trạch, hỏi vô cùng nghiêm túc:
“Anh xem, chúng sinh thêm một đứa nữa nhé?”
“Anh đương nhiên là . chẳng nhà nước đang gắt vụ kế hoạch hóa ? Cơ mà nếu chúng lén sinh cũng , lúc hộ khẩu cùng lắm thì tốn chút tiền nộp phạt. mà chẳng em sinh thêm ? Anh mấy em đều bảo chỉ cần Thiên Lỗi là đủ mà.”
Lưu Trạch khá ngạc nhiên, hiểu hôm nay vợ đột ngột đổi ý.
“Em thấy Thiên Lỗi một cô đơn. Sau chúng già yếu, ốm đau viện đều trông cậy một nó chạy chạy . Lỡ chuyện gì, đến một để thương lượng nó cũng . Nếu sinh thêm cho nó một đứa em gái, cũng chị em bạn.”
Con trai thì một đứa là đủ , giờ cô bỗng nhiên thèm một cô con gái nhỏ.
“Anh chắc chắn đồng ý . chuyện sinh con đẻ cái do hai đứa quyết định giới tính. Lỡ bầu mà vẫn là con trai thì cũng đẻ thôi.”
Lời Lưu Trạch . Thực trong lòng tư tưởng trọng nam khinh nữ, trai gái với đều như . bố , ông Lưu Kiến Quốc, coi cháu đích tôn quan trọng hơn tất cả. Nếu đứa đầu lòng của họ là con gái, chắc chắn ông sẽ ép sinh bằng con trai nối dõi. Tuy nhà ngai vàng để kế thừa, nhưng tư tưởng hương hỏa tổ tông ở vùng ăn sâu bén rễ . May mà đứa đầu lòng là Thiên Lỗi, nếu cũng phiền phức to.
“Vợ đừng nghĩ nữa, giờ chúng ‘sản xuất’ luôn .”
Lưu Trạch nghiêng đè Hạ Quân xuống , gấp gáp hôn lên môi cô.
Hạ Quân đẩy một cái nhưng nổi. Lúc sinh , cái vòng trong bụng còn tháo . Nếu con thật thì bệnh viện tháo vòng . Chuyện cũng tìm quen giúp, nếu để bên phường chắc chắn họ đồng ý. Cũng may bạn của Lưu Trạch ở bệnh viện, chuyện dễ giải quyết.
Vừa định mở miệng , Lưu Trạch dùng nụ hôn chặn lời cô. Ban đầu động tác còn ôn nhu triền miên, đôi môi nhẹ nhàng vuốt ve, quấn quýt lấy môi cô. Hạ Quân chỉ cảm thấy cả mềm nhũn, tay ôm vai Lưu Trạch cũng chẳng còn chút sức lực nào.
Tiểu biệt thắng tân hôn, xa gần nửa tháng trời, nhớ vợ đến phát điên. Trong đêm tối ngọt ngào thế , lời đều là thừa thãi. Chỉ dùng hành động mới thể giải tỏa nỗi nhớ nhung. Cảm nhận sự hưng phấn của chồng, Hạ Quân cũng nhiệt tình đáp .
Đêm hai lăn lộn đến tận quá nửa đêm mới nghỉ ngơi. Thể lực của cô so với Lưu Trạch đúng là một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-496-ke-hoach-sinh-con.html.]
Hậu quả là sáng hôm cô dậy nổi. Vẫn là Thiên Lỗi đ.á.n.h thức cô dậy:
“Mẹ ơi, dậy ! Hôm nay nhà trẻ con mặc quần áo gì ạ? Bên ngoài trời mưa .”
Nghe tiếng con trai, Hạ Quân mở mắt cửa sổ. Rèm cửa vẫn kéo kín mít chẳng thấy gì, nhưng đúng là tiếng mưa rơi tí tách thật. Thời điện thoại xem dự báo thời tiết, cô đành mặc quần áo , mở cửa sổ ngó ngoài. Mưa cũng nhỏ, gió lùa âm u lạnh lẽo. Cô dứt khoát đến tủ lấy cái áo khoác lông vũ .
“Hôm nay trời lạnh, con mặc ấm một chút. Bên trong mặc áo len là , đến lớp nếu nóng thì cởi áo khoác .”
“Vâng ạ. Mẹ ơi, con mặc cái áo len màu đỏ .”
Đừng Thiên Lỗi còn bé, nhóc cũng gu thẩm mỹ riêng đấy nhé. Nó cực thích những màu sắc rực rỡ như đỏ thẫm, xanh lam, chứ chịu mặc mấy màu xám xịt đen sì.
Nga
“Được , để tìm cho.”
Cái áo len đỏ là Dì Hai đan cho Thiên Lỗi từ năm ngoái. Lúc đan rộng, giờ mặc chiều dài thì vặn nhưng cảm giác chật bề ngang. Cũng may áo len độ co giãn nên vẫn mặc .
Nhìn cái bụng nhỏ nhô lên của Thiên Lỗi áo len bó sát, Hạ Quân nhịn phá lên:
“Con trai , con cái bụng của con xem, lồi cả kìa! Sau kiềm chế bớt, ăn ít đồ ăn vặt thôi. Con xem thời gian ngắn mà béo lên bao nhiêu, cứ đà thì , chạy nhảy cũng mệt đấy.”
“Mẹ , con béo ! Các bạn trong lớp con còn mấy bạn béo hơn con nhiều! Hơn nữa cô giáo bảo con thế là chắc nịch, lớn lên sẽ trầm , thế mới ! Thân cường thể tráng, là một trai nhỏ mạnh mẽ!”
Cậu bé nghiêm túc, giơ cánh tay lên gồng huy động hai cái đầy tự hào.
Nói xong, Thiên Lỗi mặc kệ Hạ Quân đang đến đau cả bụng, tự cởi đồ ngủ, nhanh nhẹn mặc quần áo chỉnh tề, đó như một ông cụ non, nắm tay Hạ Quân cùng xuống lầu.