Nếu Lưu Diễm cũng sẽ bà nuông chiều đến mức cách đối nhân xử thế, gan cũng quá lớn.
Con nhà bình thường, gì cũng chuyện theo đàn ông bỏ trốn, suy nghĩ đến hậu quả. Chỉ lo cho bản , đặc biệt ích kỷ.
“Biết , gọi ăn cơm.”
Lưu Trạch cũng tính tình của là thế nào, bàn cơm nhắc chuyện tìm việc cho Lưu Diễm, cúi đầu ăn xong, vội vàng cưỡi xe máy .
Bên công nhân xây nhà còn đang việc, qua đó trông chừng, trong lòng luôn cảm thấy yên tâm.
“Quế Vân, buổi chiều mua ít sườn về hầm nhé, Thành Trạch dạo bận rộn công việc, ăn cơm cũng yên. Bồi bổ cho nó, thấy hai ngày nay bận đến gầy .”
Kiều Quế Lan thương đứa con trai của . Lưu Trạch ăn hai cái bánh rán, bà đều cảm thấy nó ăn no.
“Chị, sườn trong tủ lạnh , còn hai con gà mái già, là tối nay hầm canh gà cho Thành Trạch uống?” Hai con gà mái già là mấy hôm Kiều Quế Vân mua cho Hạ Quân uống để sữa.
Bây giờ Thiên Lỗi cai sữa, vẫn luôn đông lạnh trong tủ đông, cũng lấy ăn.
“Canh gà gì ngon, chẳng vị gì cả, em mang nấm từ quê Đông Bắc về , dùng gà con hầm nấm, hấp thêm ít cơm.”
“Được,” Kiều Quế Vân đồng ý, tủ đông lấy một con gà mái đông cứng như đá để rã đông, nấm cũng dùng chậu ngâm nước.
Chuẩn xong xuôi, bà dẫn Thiên Lỗi ngoài sân chơi một lát.
Đứa trẻ mỗi ngày ngủ trưa xong, ở trong nhà là chịu , một lòng chạy ngoài.
Buổi chiều Hạ Quân ngoài luyện xe, tiện đường đến bệnh viện, đăng ký khám cho Hạ Chính Nghĩa ngày mốt, chủ yếu là khoa hô hấp.
Lần kiểm tra sức khỏe , chỉ xem phổi tổn thương , cô định kiểm tra cho Hạ Chính Nghĩa, nào là mỡ m.á.u, đường huyết, tim, chức năng gan các kiểu.
Tuổi tác lớn , bệnh gì cũng thể tìm đến, vẫn là nên kiểm tra xem vấn đề gì , cô cũng thể yên tâm.
Cho nên cô cũng đăng ký khám khoa nội. xếp hàng lâu. Người đông, chen chúc đến mức cô toát hết mồ hôi.
Từ bệnh viện , Hạ Quân xe buýt đến trường lái. Chiều nay đến học lái xe thật ít! Lúc trong sân tất cả xe của các thầy hướng dẫn đều lái .
Lúc cô đến, còn xe trống cho cô luyện tập.
Đành chờ gốc cây. Trong sân quá trống trải, đến cả ghế cũng . bên là chỗ râm mát, một lát cũng sợ say nắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-49.html.]
Một lúc , thầy hướng dẫn mới lái một chiếc xe cũ nát đến.
Cười với cô: “Hạ Quân, em dùng chiếc xe luyện tay , kỹ thuật của em như , chắc thành vấn đề.
Chiếc xe tuy bề ngoài trông cũ, nhưng tính năng vẫn .”
Hạ Quân xong cũng gì thêm, trực tiếp lên xe khởi động động cơ.
Tuy nhiên, mới khởi động, cô liền lập tức phát hiện vấn đề — chân ga dùng sức thì đạp xuống , phanh cũng nhạy lắm.
Đây mà gọi là tính năng ?
Thầy hướng dẫn cũng quá lừa .
Chẳng trách ông nhất quyết chịu lên xe. Chắc cũng bệnh của chiếc xe , thấy ông lái xe đến, chậm như sên.
Tuy nhiên, đối với Hạ Quân mà , những điều đều là chuyện nhỏ.
Cô đến trường lái học xe chẳng qua là cho lệ thôi, loại xe nào cô cũng thể điều khiển . Kiếp , cho dù là xe tải lớn chở nặng, cô đều thể lái một cách vững vàng, chạy vù vù đường.
Kinh nghiệm lái xe thể là vô cùng phong phú.
Cô lái xe chầm chậm quanh sân tập vài vòng mới dừng .
Thấy cô xuống xe, thầy hướng dẫn vội vàng chạy tới.
“Tuần là thi . Em ôn bài thế nào ? Có thể qua một ?” Cái dựa tự giác, thầy hướng dẫn chỉ dạy cách lái xe, phần thi lý thuyết , ông giúp gì nhiều.
“Cũng , đại khái đều thể nhớ , đủ điểm đỗ thì thành vấn đề.”
Nga
Lời Hạ Quân khoác lác. Trí nhớ của cô vẫn . Tiếc là kiếp học ít. Cũng đại học, kiếp chắc cũng cơ hội đó, dù cũng lấy chồng sinh con.
Vẫn là kiếm nhiều tiền mới là quan trọng nhất. tiền nhất định kiếm từ con đường chính đáng, những con đường tà đạo, chuyện bánh từ trời rơi xuống, cô tuyệt đối sẽ .
“Cố gắng thi điểm cao một chút, lứa học viên , chỉ em là hy vọng lấy bằng nhất.” Thầy hướng dẫn vẫn coi trọng cô, cổ vũ vài câu, bên cạnh gọi ông, ông mới bước nhanh chạy qua.