“Vâng, cãi to lắm ạ. Bác gái bắt em đưa tiền, em bảo , bác gái liền vui, mắng em một trận tơi bời, còn đuổi chúng em nữa.”
Tiểu Hồng cầm bánh kem nhưng ăn, mấy câu hốc mắt đỏ hoe. Cô bé mười tuổi , chuyện gì cũng hiểu. Hôm nay bác gái những lời đó thật sự khiến cô bé tổn thương.
“Bác trai ở nhà ? Không ai can ngăn ?” Tuy bố chồng chắc chắn ở nhà, nhưng Hạ Quân vẫn hỏi một câu.
“Bác trai ở sân việc, trong phòng. Dù em cũng giận, tiền trong tay là để dành cho em học. Chị dâu, là em học nữa? Đem tiền đó cho bác gái dùng?”
Đừng đứa trẻ tuổi còn nhỏ, nhưng hiểu chuyện, cảm giác ăn nhờ ở đậu cô bé đều hiểu rõ. Cô bé cũng sợ đuổi khỏi đây, nếu thì hai con cô bé thật sự còn nhà để về.
“Không cần , chuyện Tiểu Hồng cần lo. Ăn xong bánh kem thì đ.á.n.h răng ngủ, kẻo sâu răng đấy.”
Hạ Quân thật sự hiểu trong đầu chồng cô nghĩ cái gì. Chỉ mỗi một em gái ở bên cạnh, thể đối xử t.ử tế một chút? Làm ầm ĩ thế , e là Dì Hai càng nhanh ch.óng kết hôn cho xong.
Chắc là một ngày cũng ở đây nữa.
Tuy nhiên chuyện cô con dâu cũng tiện xen . Chờ buổi tối Lưu Trạch về, cô kể lời Tiểu Hồng cho .
“Sắp đến cuối tuần , lúc đối tượng của Dì Hai qua đây, cũng ở nhà giúp xem xét một chút. Nếu thấy nhân phẩm các phương diện đều thì em thấy chuyện nên xúc tiến nhanh lên.
Sau Dì Hai gia đình riêng, hai chị em ở xa , quan hệ khi còn hơn một chút. Chứ cứ ở chung thế , bắt nạt Dì Hai, em mà cũng thấy chướng mắt.”
“Biết , tính cứ thế, khẩu xà tâm phật, xong là thôi, căn bản để bụng, cũng chẳng quan tâm lời gây tổn thương khác thế nào.”
Lưu Trạch cũng hết cách, cứ như , con trai , cũng thể đổi tính nết của bà, bản lĩnh lớn đến thế.
“ là bà xong thì sướng miệng, nhưng quan tâm khác trong lòng khó chịu thế nào. Mẹ như cũng quá ích kỷ . Hơn nữa nghĩ đến , bà vay tiền Dì Hai?
Ngày mai chuyện với bố xem . Dì Hai tích cóp chút tiền dễ dàng gì? Bản dì đến bộ quần áo mới còn chẳng nỡ mua, chỉ nghĩ dành dụm cho Tiểu Hồng học. Một dì nuôi con cũng quá vất vả .”
“Ừ, . Vợ , chúng ngủ ? Chuyện chắc chắn sẽ với bố.” Lưu Trạch cũng mệt , vốn dĩ về muộn, mí mắt díp mở lên nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-444-noi-long-cua-di-hai.html.]
Nằm xuống giường một lát là ngáy o o.
Hạ Quân thì ngược , trằn trọc mãi ngủ . Nằm đó mà đầu óc cứ như đang chiếu phim, tua những chuyện kiếp , nhiều chuyện mơ hồ còn nhớ rõ.
Chắc đến quá nửa đêm cô mới ngủ .
Buổi sáng cô tiếng động lầu đ.á.n.h thức. Lưu Trạch dậy xuống, chắc là đang chuyện gì với , nếu Kiều Quế Lan cũng chẳng sáng sớm tinh mơ gân cổ lên kêu ca như thế.
Nga
“Mẹ ơi, con buồn ngủ.”
Bây giờ chắc cũng đến 6 giờ, Thiên Lỗi ngày thường giờ vẫn dậy, lúc trở lầm bầm một câu, dụi dụi mắt bò dậy.
“Hôm nay cố gắng thêm một ngày nữa, mai là nghỉ dậy sớm . Con tự mặc quần áo nhé.”
Hạ Quân hiện tại đang rèn luyện cho con, việc gì tự thì để con tự . Trẻ con thực thông minh, dạy một cái là ngay, thể chuyện gì cũng trông chờ bố giúp đỡ.
Phải năng lực độc lập tự chủ, cái cần bồi dưỡng từ nhỏ.
Chờ Thiên Lỗi mặc xong quần áo xuống lầu, Kiều Quế Lan còn to tiếng nữa, cũng ở trong phòng, chỉ Dì Hai đang nấu cơm trong bếp.
“Dì Hai, con gây sự ạ? Hôm qua con bà hỏi vay tiền dì, dì cho là đúng . Bà cụ càng ngày càng hồ đồ, khác gì cũng tin. Tiền mà đưa tay bà thì sớm muộn gì cũng lừa mất thôi.”
“Dì chứ. Nếu chị thực sự việc cần dùng gấp, dì tiền trong tay thể đưa. Dì rể quản lý chi tiêu của chị cũng là lý do, chúng lớn tuổi , quả thật dễ lời phiến diện.
Song Mỹ đúng đấy, lời ngoài thể tin hết . Thời buổi lòng đổi, tâm địa xa, còn thuần phác như ngày xưa, lúc chỉ xuống ruộng kiếm công điểm việc, căn bản nhiều hoa hoa ruột già như bây giờ.
Hai ngày nay dì ngủ yên, cũng suy nghĩ , mấy chuyện hồ đồ như , dì bao giờ hùa theo chị dì nữa.”
Kiều Quế Vân vẫn là hiểu lý lẽ, giống Kiều Quế Lan đầu óc một đường thẳng, nhận định cái gì thì tám con trâu cũng kéo .