Lâm Thiên Hữu cho rằng Hạ Quân hẳn là từng uống qua, nào đời sữa chính là món cực hot ở nội địa, đặc biệt các cô gái trẻ săn đón. Chỉ cần dạo phố, cơ hồ ai cũng cầm tay một ly, uống ngon lành.
Bất quá Hạ Quân đối với mấy thứ quá yêu thích. Ba phần đường cô uống cũng cảm thấy chút ngọt.
Phỏng chừng cũng chỉ lứa tuổi như Lưu Diễm cùng Triệu Dao Dao là tương đối thích. Cô vẫn là già , tuy rằng hiện tại thể trẻ trung, nhưng tâm thái thì như , đối với cái gì cũng quá hứng thú.
Lâm Thiên Hữu dẫn bọn họ đến một quán chaan teng (quán ăn kiểu Hồng Kông) chính gốc cách đó xa.
Bên trong khách khứa ít, vô cùng náo nhiệt, phong cách trang trí cũng sự khác biệt lớn so với trong nước.
Lâm Thiên Hữu hiển nhiên là khách quen nơi , ngựa quen đường cũ gọi vài món tủ, còn cố ý gọi thêm mấy món tráng miệng dành riêng cho ba cô gái.
Cậu vẫn là một chu đáo.
Tốc độ lên món nhanh, thực đơn mới truyền xuống bếp đến năm phút bắt đầu bưng lên. Đĩa lớn bát nhỏ bày đầy một bàn.
“Trà sữa ở đây là món tủ đấy, chị nếm thử xem.”
Lâm Thiên Hữu đẩy một ly sữa mới bưng lên đến mặt Hạ Quân.
Hạ Quân nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Nồng đậm hương cùng hương sữa đan xen trong miệng, hương vị so với công thức truyền về nội địa khẳng định là sự khác biệt, vẫn là hương vị nguyên bản bản địa bên uống ngon hơn.
Cô gật gật đầu: “Không tồi, khẩu cảm thuần hậu.”
“Đương nhiên , sữa Hồng Kông chính là bí phương độc môn, ai uống qua cũng khen ngon, đặc biệt hoan nghênh.” Lâm Thiên Hữu đắc ý .
“Chị ăn nhiều một chút, lát nữa chúng thuyền Trung Hoàn, chị say tàu chứ?” Đột nhiên nhớ tới ở đất liền nhiều từng tàu thuyền.
Nếu mà say tàu thì chuyện chút khó xử lý, còn đổi lộ trình vui chơi định.
Nga
“Không say , quên chúng cũng là từ thành phố duyên hải tới ? Tuy rằng từ nhỏ lớn lên thuyền, nhưng chỉ cần loại cano bay tốc độ cực nhanh thì thuyền bình thường vẫn .”
“Chị em cũng quên mất, đúng thật, quê các chị cũng biển, dựa Hoàng Hải đúng ? Môn địa lý của em học hành bình thường lắm, lúc học giảng.”
Lâm Thiên Hữu xong, đợi Hạ Quân trả lời, chính tự bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-392-tra-sua-va-cho-dem.html.]
Quả thật đám phú nhị đại bọn họ chuyện học tập chỉ là ngang qua sân khấu cho lệ. Trong nhà tiền, căn bản quan tâm bọn họ bằng cấp cao , chỉ cần hiểu lối buôn bán, thương trường chèn ép, kiếm tiền bỏ túi, là .
Tốc độ ăn uống vẫn nhanh, lượng thức ăn mỗi món lớn nhưng hương vị đều khá . Mấy món Hạ Quân đều ăn qua nên cũng cảm thấy kinh diễm lắm.
Lưu Diễm thì cực kỳ thích, cô bé cũng sợ béo, thấy cái gì ngon là ăn cái đó. Dù cả bàn , phỏng chừng chỉ cô bé là chuyên tâm ăn uống, những khác đều là dày chim sẻ, ăn chút xíu là no .
Cơm nước xong, cả nhóm thuyền qua khu Trung Hoàn, chủ yếu là tham quan các địa điểm nổi tiếng và phố mua sắm.
Đến khi trời chập choạng tối mới đến phố Miếu (Temple Street). Bên thực chất là một cái chợ đêm lớn, qua đó thử, quả đúng là ngũ quang thập sắc, rực rỡ lung linh, tiếng ồn ào náo nhiệt.
Tam giáo cửu lưu, hạng gì cũng , mấy chủ sạp đồ ăn vặt tay chân bận rộn ngừng.
“Chị Hạ, em dẫn tới đây chính là để xem cuộc sống thực tế bên thế nào. Cái chợ đêm là nơi khói lửa nhân gian nhất. Bữa tối chúng cũng nhà hàng xa hoa gì nữa, cứ ăn ở mấy sạp đồ ăn vặt giải quyết thế nào?”
Không nỡ tiêu tiền, mà là tới Hồng Kông thì thể dạo chợ đêm phố Miếu, nếu thì thật sự đáng tiếc.
“Được, chị thích nơi , vô cùng bình dân. Chúng ăn nhé?”
Đừng khinh thường mấy quầy hàng vỉa hè như , hương vị tuyệt đối tồi. Người tới đây mua đồ ăn đại đa đều là địa phương.
Súp vi cá giả ( từ miến và nấm), cá viên cà ri, súp rắn, bánh tiêu, ba món chiên nhồi thịt (chiên nhưỡng tam bảo), lẩu xiên que cay tê, còn các loại điểm tâm nhỏ thủ công tinh xảo... Đi hết con phố cũng no căng bụng.
Lưu Diễm Hạ Quân nghĩ thế nào, dù cô bé cảm thấy chuyến thật sự uổng công, một xu cũng cần tốn mà còn chơi vui vẻ như , đồ ngon cũng ăn ít.
Đáng tiếc thể mang về. Không , đầu bàn với chị dâu mua chút đặc sản bên mang về cho bố nếm thử, mua cho Lý Mộc một ít nữa.
Lần , còn đến năm nào tháng nào .
Chờ dạo cũng hòm hòm, Lâm Thiên Hữu dẫn mấy bọn họ bảy quẹo tám rẽ trong một con ngõ nhỏ. Trước một căn nhà cửa thấp bé, cửa sổ dán giấy vàng hai chữ màu đỏ “Đoán Mệnh” (Xem bói).
Trước cửa còn treo một cái đèn l.ồ.ng trắng gió thổi lắc lư, khá là rợn .
“Chị, đây là chỗ ông thầy bói xem cực chuẩn mà em . Ông xem bói còn tùy duyên phận, tiền quẻ cũng là ông bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu, một giá dứt khoát.