Kiếp , của Lưu Duyệt đối xử với cô, chủ , . Mỗi đến đây đều mang theo chút đồ nhà cho cô.
Tuy đáng bao nhiêu tiền, nhưng đó là tấm lòng của . Hạ Quân vẫn luôn ghi nhớ.
“Chị dâu, cần ạ, em đến chỉ để xin nghỉ thôi, cho đồ gì. Hơn nữa nhà em cũng gần biển, mấy thứ thiếu.” Lưu Duyệt nhận.
Bố và bà chủ cũng quen , cũng mới bao lâu, lương bổng phúc lợi đãi ngộ đều , còn cho thêm đồ gì.
“Cho em thì em cứ cầm, nhà em là chuyện của nhà em. Sau mùa hè rảnh rỗi, chị còn về quê em chơi đấy, đến lúc đó nhờ em nhiều món ngon cho chị là .” Hạ Quân dúi đồ tay cô.
Rồi đẩy cửa hàng .
“Chị dâu, em nhé, chiều em về.” Tình cảm nồng hậu thể từ chối, Hạ Quân thật lòng cho, cô cũng cảm nhận , nên từ chối nữa.
Cô đầu một câu xách đồ về nhà.
Cô , Mạnh Dao liền tới. Vào nhà, cô bé quét nhà , một lúc mới nhớ Lưu Duyệt đến giờ vẫn tới, thiếu cô , cảm giác như ai thiết.
“Chị dâu, chị Lưu ạ? Không cảm chứ?” Ngoài lý do , cô bé nghĩ lý do nào khác mà cô đến.
“Không , về nhà đẻ , hôm nay chỉ hai chúng ở đây thôi.”
Từ Bảo Quốc và Tôn Tiểu Ni, Hạ Quân cũng bảo hôm nay đến. Hai trông cửa hàng, bận một chút chắc cũng bán hàng.
“Ồ.”
Vừa Lưu Duyệt hôm nay đến, Mạnh Dao lập tức mất hết tinh thần, lúc lau nhà cũng uể oải.
Đứa trẻ là , khá cảm tính, Hạ Quân quen .
Nga
Cô cũng mặc kệ cô bé, để cô bé lau xong nhà, dọn dẹp vệ sinh xong thì lấy hai thùng tôm khô tự đóng gói, còn thì bán hàng.
Đang bận rộn thì Lưu Trạch gọi điện tới, ông chủ Phương và ngày mai mua vé về quê ăn Tết, tối nay mời họ một bữa cơm ở nhà hàng để tiễn.
Anh Hạ Quân cũng cùng. Như thì đưa Thiên Lỗi về nhà. Không thể dắt một đứa trẻ nhỏ như đến nhà hàng xem họ uống rượu .
Tuy lắm, nhưng Hạ Quân cũng đồng ý. cô bảo Lưu Trạch về đón Thiên Lỗi đưa về nhà, dặn với bà nội trông chừng, lỡ buổi hẹn hò của dì hai.
Lưu Trạch đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-343.html.]
Hạ Quân lúc mới yên tâm.
Vừa cúp điện thoại, Hạ Một Lan xách một thùng trái cây . Nhìn hình vẽ thùng, chắc là táo.
“Song Mỹ, sắp Tết , chị mang cho em chút quà Tết, nhiều nhặn gì, là chút tấm lòng của chị .” Hạ Một Lan , đặt thùng trái cây xuống đất ngay cửa.
“Chị cả, chị tặng quà cho em gì, mau đây .” Đều là chị em ngang hàng, thực cần thiết, hơn nữa táo trong nhà cô ăn hết.
cũng thể bảo mang về, dù cũng vất vả xe buýt mang tới.
“Chị chị dâu ba của em mở hiệu sách ?” Vừa xuống, đợi Hạ Quân rót , Hạ Một Lan thẳng vấn đề.
“ , chị chị gì, rể cũng đồng ý . Vừa chị dâu ba qua đây kiếm thêm chút tiền, cũng ăn nhỏ, em liền gợi ý chị mở hiệu sách.
Thế là chị xong liền lập tức thuê nhà chuẩn . Quyết đoán hơn chị nhiều.”
“Nhà chị tiền mà, hơn nữa, ba là luật sư, quan hệ cũng rộng.” Nói Hạ Một Lan thở dài.
“Sao chị cả? Chị hối hận vì mở hiệu sách ?” Hạ Quân đoán nếu thấy Lâm Tú Trinh mở hiệu sách, bà chị bắt đầu .
Nếu chạy đến đây thở ngắn than dài.
“Chứ còn gì nữa, rể em ba đồng ý cho chị dâu mở hiệu sách, về nhà nổi giận với chị một trận, trách chị lúc kiên trì .
Chị cũng đồng ý, chị cách nào chứ?
Anh rể em cứ cảm thấy, mối ăn kiếm tiền rõ ràng như để mất, trong lòng chút cam tâm.
Chị thì thấy, bây giờ chúng mở hiệu sách cũng thể tranh giành địa bàn với chị dâu ba , đúng .”
“Chị cả, chị nghĩ là đúng . Trường học ở thành phố chúng chỉ một trường.
Trước nhà chị cũng trường học , cấp hai, cấp một. Nếu chị mở hiệu sách, thể mở một cái nhỏ ở gần nhà, bán kèm cả vở, b.út bi, mấy thứ văn phòng phẩm đó.
Đầu tư lớn, cũng đủ để duy trì cuộc sống.”
“Bán vở thì kiếm mấy đồng? Còn trông coi mỗi ngày, hơn nữa trẻ con trong thôn cũng nỡ tiêu nhiều tiền văn phòng phẩm. Chị thấy .”