Lý Ngọc Trân dậy lấy cái túi bà mang đến, lấy hết ngô và lạc bên trong , định về.
“Mẹ, vội gì, ở ăn cơm cũng , đợi một lát, con chợ mua ít sườn, cua về cho mang về ăn.” Lưu Trạch cứ giữ bà cho .
Anh xe lấy nốt hai thùng bánh trung thu xuống, lái xe , hơn hai mươi phút mới .
Trong tay xách ít đồ, sườn, cá đều . Anh đặt thẳng bếp.
“Lưu Duyệt, em hầm sườn ngay , tối nay chúng ăn ngon một chút. Cá nếu , đợi về cũng .”
Nói xong , lấy một thùng bánh trung thu khác ôm xe.
Lúc mới nhà gọi Lý Ngọc Trân.
“Mẹ, thôi, con đưa về.”
Hạ Quân theo xem, quả nhiên mua ít đồ, chỉ riêng sườn là cả một tảng, cua, tôm to, cá, đựng trong mấy cái túi.
Cái tên ngốc , đối với nhà vợ thật sự hào phóng, bao giờ mua chút gì mang về cho nhà .
Lý Ngọc Trân hôm nay đến, tuy lấy tiền từ con gái, nhưng nhiều đồ ăn ngon như , cũng vơi phần nào khó chịu, mặt cũng lộ vẻ tươi .
Bà vui vẻ lên xe.
“Em đưa , ở đây trông cửa hàng bán hàng.”
Hạ Quân chủ yếu là lo cô xe nhắc đến chuyện vay tiền với Lưu Trạch, chắc chắn sẽ ngại từ chối, ngây ngô cho tiền.
“Được, , rảnh thì đến nhé.” Lưu Trạch còn tưởng vợ nỡ xa , dù bận rộn lên cũng thời gian gặp mặt thường xuyên.
Trước Hạ Quân cứ ba ngày về nhà đẻ thì hai ngày chạy về, ngày nào cũng về, thiết với .
Khoảng thời gian mở cửa hàng, đưa đón con, bận đến thời gian về. Tâm trạng của cô, chồng cũng thể hiểu .
Thấy con gái ghế lái.
Lý Ngọc Trân cần hỏi cũng hiểu ý cô là gì, chẳng là chuyện nhiều với Thành Lâm , cô là ý gì? Đề phòng ruột như đề phòng trộm cướp.
Nhà ai con gái như , lửa giận mới nguôi , đột nhiên bùng lên. nghĩ đến đống sườn , cũng thể tức giận xuống xe tự bộ về.
Bằng Song Mỹ thật sự khả năng cho bà những thứ đó, mà kéo thẳng về nhà , thì bà sẽ tiếc đứt ruột.
Bà sầm mặt lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-326.html.]
Bà lên tiếng, Hạ Quân cũng tự tìm chuyện mất vui, lái xe đưa bà về nhà, xách đồ đạc phòng.
Nga
“Song Mỹ, con đến? Trong tiệm lúc bận ?” Hạ Chính Nghĩa vốn đang nghỉ giường đất, tiếng động dậy xem thì thấy là con gái đến, vội vàng hỏi một câu.
“À, Lưu Trạch mua ít đồ mang đến, ba dạo còn ho ?” Hạ Quân vẫn quan tâm đến sức khỏe của ông.
“Không, t.h.u.ố.c lá cũng hút ít , dạo ho nữa, thùng là bánh trung thu ?” Ông thích ăn món , thấy hình bánh trung thu bao bì thùng.
“ , Lưu Trạch cố ý nhờ mua cho ba, món tuy ngon nhưng cũng nhiều dầu mỡ, một ngày ăn nhiều nhất hai cái thôi, đừng ăn quá nhiều. Nhiều đường, nhiều dầu, cho sức khỏe.”
Hạ Quân mở thùng, lấy một chiếc bánh trung thu bọc giấy dầu đưa cho ông.
“Ừm, nhân đậu xanh, chính là vị , ngon.” Vỏ mỏng nhân nhiều, hơn nữa nhân đậu xanh bên trong đều là đậu xanh nghiền thủ công, đường cũng nhiều lắm.
Ăn hợp khẩu vị của ông.
Hạ Chính Nghĩa c.ắ.n một miếng ngừng gật đầu.
“Nào, bà nó cũng nếm thử , thứ thể để trong tủ lạnh, để bên ngoài hỏng ?” Cả một thùng, một ông ăn đến bao giờ mới hết, con rể cũng quá hào phóng với ông.
Trong lòng ông vẫn vui.
“Ba đừng ăn hết, chia cho hàng xóm thiết một ít nếm thử. Con còn bận việc ở tiệm, con đây.”
Hạ Quân cũng hỏi ba cô chuyện Lý Ngọc Trân đến tìm cô vay tiền .
Chỉ cần thấy bà về nhà hề nhắc đến một chữ, thì chắc là .
Cũng nhiều, đặt đồ xuống định .
“Song Mỹ, con đợi một lát, sắp Tết , ba lấy cho bố chồng con hai chai rượu, ba nhà con thiếu thứ , nhưng cũng là chút lòng thành của ba, đây là rượu đặc sản của địa phương. Bên ngoài thường mua .
Là ba của vợ Vĩ Tài tặng cho ba, vẫn luôn nỡ uống.”
Con rể mang đến nhiều đồ như , ông bố vợ cũng thể chút biểu hiện gì, nhưng lương đều vợ giữ, trong tay ông cũng tiền, chỉ thể cho chút đồ vật.
Vừa suy nghĩ một chút, cũng chỉ mấy chai rượu là thể mang tặng.
Tuy chút tiếc, nhưng vẫn quyết định lấy hai chai cho Lưu Kiến Quốc.