Hiện tại tình hình vẫn phát triển đến mức nghiêm trọng như , cho nên Hạ Quân vẫn cô đổi một chút.
Dù tính tình Ba cố chấp, linh hoạt bằng chị dâu Ba.
Trông chờ sửa đổi, thà trông chờ heo leo cây còn khả năng hơn. Cái tính nết sinh thế, lớn lên cùng tính cách, đổi thật sự quá khó khăn.
“Song Mỹ, sợ em chê , em tưởng chị nhận với ổng ? Nói sợ em , chị cũng chỉ kể với em thôi.
Anh Ba em á, quá là cố chấp. Đêm qua chị tắm rửa sạch sẽ chui chăn của ổng .
Thế mà ổng đẩy chị , cái rầm một tiếng ngã xuống đất, ngã đau điếng cả , mặt mũi chị cũng chẳng còn chỗ nào để!”
Lâm Tú Trinh chuyện giọng nhỏ, chủ yếu là sợ đám Vương Trường Giang đang việc bên thấy.
Cô còn giữ thể diện. Đây cũng là Hạ Minh Lý ép đến mức còn cách nào khác.
“Chị Ba, vợ chồng với thì cần gì sĩ diện. Anh Ba chút gia trưởng, ổng thích chị xuất đầu lộ diện ngoài, thì chị nghỉ cái việc bán bảo hiểm đừng nữa.
Cũng chẳng kiếm bao nhiêu tiền, còn chạy vạy khắp nơi kiếm hợp đồng, cũng chẳng dễ . Hiện tại bán bảo hiểm cũng chẳng mấy thiện cảm.
Hơn nữa trông chờ cái mà mua nhà, thì thật là tốn công vô ích.
Chị cũng đừng để mấy lời của đám lãnh đạo tẩy não. Bọn họ chỉ vẽ bánh cho chị ăn thôi, hươu vượn, thực tế chẳng cái tích sự gì.
Theo em thấy, nếu chị thật sự kiếm tiền, chi bằng tự mở cái cửa hàng chút buôn bán, ăn đàng hoàng, Ba em chắc chắn sẽ ngăn cản.
Hôm em bảo chị Cả mở hiệu sách ở cổng trường, chị bảo rể đồng ý, cũng là do trong tay tiền vốn đầu tư.
Trước sợ sói, sợ hổ. Em thấy mở hiệu sách là mối ăn khá . Chị , là chị mở một cái ? Thuê trông coi là , chị cũng cần lúc nào cũng ở đó chằm chằm.
Sách cũng đồ ăn, ai trộm .
Hơn nữa vốn đầu tư cũng chẳng bao nhiêu, chủ yếu là tiền thuê nhà, tiền nhập hàng giai đoạn đầu thì tìm mối quan hệ , trực tiếp gối đầu công nợ là , bán xong thanh toán , cũng là thể.
Hơn nữa cũng cần ngày nào cũng ngoài tiếp rượu ăn cơm với . Đối với bé Phấn Khối cũng lợi, đứa nhỏ nếu từ nhỏ lớn lên trong môi trường tràn ngập sách vở, ngày nào cũng sách để , ảnh hưởng đến sự trưởng thành chắc chắn sẽ khác.”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-285-y-tuong-mo-hieu-sach.html.]
Hạ Quân cũng chỉ đột nhiên nảy ý tưởng , thuận miệng thôi.
Không ngờ Lâm Tú Trinh thật sự để tâm.
“Mở hiệu sách? Song Mỹ, chủ ý của em tồi nha, chị nghĩ nhỉ? Thật công việc kế toán của chị cũng cần ngày nào cũng đúng giờ hành chính. Thời gian rảnh rỗi vẫn ít.
Lát nữa chị sẽ dẫn Phấn Khối qua cổng trường tiểu học bên xem phòng nào thích hợp . Nếu thật, chị bảo em dâu chị tới trông cửa hàng, cô khéo đang rảnh rỗi ở nhà việc gì. Cũng chẳng việc nặng nhọc gì, bán sách chắc chắn cô cũng nguyện ý , sạch sẽ mệt.”
Chỉ trong chốc lát, đến cả việc dùng ai nhân viên cũng tính toán xong xuôi, Lâm Tú Trinh cũng thật là tốc độ.
“Được, chị xem , cần em và Lưu Trạch giúp gì thì chị cứ .”
Hạ Quân cũng thực sự giúp đỡ cô một chút. Nếu như thể đổi quỹ đạo cuộc đời kiếp của Lâm Tú Trinh, chừng quan hệ giữa cô và Ba cũng thể hòa hoãn . Mở hiệu sách, phỏng chừng Hạ Minh Lý sẽ phản đối, bản cũng là yêu sách.
Mấy năm nay chướng mắt Lâm Tú Trinh, một phần cũng là vì cho rằng cô chỉ tiền tiền tiền, trong đầu chỉ cơm áo gạo tiền, chẳng nghĩ gì khác.
Mở hiệu sách, thôi thấy văn hóa hơn hẳn. Đương nhiên đây là suy nghĩ của riêng Hạ Quân, Hạ Minh Lý sẽ nghĩ thế nào.
“Được, chị chậm trễ em việc nữa, đợi qua đợt bận rộn , em và Lưu Trạch sang nhà chị ăn cơm nhé. Phấn Khối, thôi con.”
Có lẽ càng nghĩ càng thấy chuyện mở hiệu sách khả thi, Lâm Tú Trinh một giây cũng ở đây nữa, cô mau ch.óng tìm xem mặt bằng nào thích hợp .
Cho dù gần trường học bên , thì mở ở cửa nhà cũng .
Học sinh ở mà chẳng cần mua sách giáo khoa, phụ bây giờ đều coi trọng việc học của con cái. Hơn nữa mỗi nhà chỉ một đứa, đều chịu chi tiền cho con, đặc biệt là đầu tư giáo d.ụ.c.
Tốn bao nhiêu cũng tiếc.
Cô vui vẻ dắt tay Phấn Khối cửa.
Hạ Quân cũng tiễn xa, cô còn cả núi việc , tiếp chuyện nãy giờ là nể mặt lắm .
“Chị dâu, chị Ba cãi với Ba ? Vợ chồng họ sống thế thì ý nghĩa gì, ngày nào cũng chiến tranh lạnh, thà ly hôn quách cho xong.”