Thiên Lỗi hôm nay về, vẫn luôn ở đây giúp đỡ . Đừng đứa trẻ còn nhỏ, giúp lấy tôm khô cũng dáng lắm. Có nó ở đây, cảm giác náo nhiệt hơn hẳn. Mặc kệ là ai qua mặt nó đều xoa cái đầu nhỏ một cái.
Thiên Lỗi tính tình , cũng giận, đôi chân ngắn chạy qua chạy . Trong những , nó thích nhất là theo Lưu Duyệt và Mạnh Dao. Còn Tôn Tiểu Ni thì nó chẳng mấy khi phản ứng, cũng là vì .
Mọi thứ chuẩn xong, nhanh ch.óng khóa cửa về nhà. Lưu Trạch đưa Mạnh Dao, Hạ Quân lái xe chở Thiên Lỗi về . Thằng bé dọc đường cứ hưng phấn mãi.
“Mẹ ơi, cửa hàng nhà thú vị thật đấy, ngày mai con còn giúp việc nữa ?”
“Ngày mai đóng thùng nữa, chờ hôm nào cần gọi con đến.” Thỉnh thoảng qua một còn , nếu ngày nào cũng ở đây còn trông chừng nó. Chủ yếu là đứa nhỏ bé tí, lúc bê hàng qua chắc thấy, vạn nhất va thì cô đau lòng c.h.ế.t mất. Vẫn là đừng tới góp vui thì hơn.
“Mẹ ơi, lời giữ lấy lời nhé, đóng thùng đừng quên con đấy.”
“Biết .” Hạ Quân miệng tuy đồng ý, nhưng trong lòng chẳng cho nó theo chút nào.
Lái xe về đến nhà, dừng ở cửa, Kiều Quế Lan liền đón .
“Sao mới đưa Thiên Lỗi về? Tối nay ở cửa hàng ảnh hưởng các con việc ?”
Thật là cháu ở nhà, mấy ông bà già bọn họ buồn chán c.h.ế.t . Con bé Tiểu Hồng nhà Kiều Quế Vân thì ít , ăn cơm xong là chui tọt phòng học bài, chẳng hoạt bát chút nào. Đâu như cháu đích tôn của bà. Thế nên bà cứ ở nhà ngóng trông mãi.
“Bà nội, cháu ngoan lắm nhé, còn giúp các cô chú việc nữa. Cháu việc lắm, bà xem, cháu mệt toát cả mồ hôi .”
Thiên Lỗi đợi Hạ Quân mở miệng cướp lời, còn bộ dùng tay áo lau trán một cái, chọc cho bà cụ tít mắt.
“Ái chà! Nhìn xem cháu đích tôn của bà mệt kìa. Ngày mai gì cũng ăn nhiều thịt tẩm bổ mới .” Bà khom lưng bế Thiên Lỗi trong nhà, còn quên đầu với Hạ Quân một câu:
“Mẹ hôm nay cùng bố con sang chỗ con . Bà bảo Vĩ Cường khai trương, mời hai vợ chồng già cũng qua đó. Mẹ con đưa ít lạp xưởng mang về, sáng mai bảo dì hai xào cho con ăn.”
Hai ông bà già thật đúng là qua đó. Hạ Quân thật ngờ tới.
Bất quá thì thôi, thích chi gian nhiều cũng , còn hơn là bà cứ ru rú ở nhà xem tivi.
Đi theo nhà, thấy Kiều Quế Vân vẫn còn đang lúi húi trong bếp. Tối muộn thế nghỉ ngơi còn gì ? Cô qua xem thử, thấy trong bếp nóng hầm hập, những chiếc màn thầu to mới lò trắng bóc xếp mành tre.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-278-bua-toi-muon.html.]
“Song Mỹ, mới về ? Tối ăn no ? Màn thầu mới hấp xong, còn lớp vỏ cháy giòn đấy, con ăn một miếng ?”
Ngày thường Kiều Quế Vân hấp màn thầu đều ban ngày, hôm nay nhào bột sớm, bột nở sớm nên tranh thủ hấp hai nồi. Buổi tối bận rộn chút cũng , sáng mai đỡ dậy sớm.
“Cho con một miếng ạ.”
Tuy bụng đói, nhưng màn thầu hấp nồi to lớp vỏ cháy giòn dính đáy nồi, Hạ Quân vẫn thích ăn. Cắn xốp giòn, còn thơm mùi bột mì.
Kiều Quế Vân bẻ cho cô một miếng, bà Song Mỹ thích ăn cái nên cố ý để lửa dán nồi hấp ít cái.
“Thằng Trạch , về cùng con?”
Hạ Quân nhận lấy miếng vỏ màn thầu c.ắ.n một ngụm, Kiều Quế Lan liền xông bếp hỏi.
“Anh đưa nhân viên về nhà, chắc cũng sắp tới ạ.” Tâm trạng bà cụ nhớ thương con trai cô thể hiểu . Vừa xuống xe quên .
“Sao con đưa? Con trai bận rộn cả ngày, buổi tối cũng nghỉ ngơi.”
“Chị , chị thế là đúng . Song Mỹ chẳng cũng bận rộn cả ngày giống hệt ? Chị đừng gây sự nữa, mau phòng ngủ thôi.”
Kiều Quế Vân ở một bên mà chướng tai gai mắt. Thằng Trạch đưa thì chứ, tối muộn thế , nó là đàn ông con trai thì nên giúp vợ gánh vác một chút. Chị gái bà trong đầu nghĩ cái gì , chỉ thương con trai , suy xét con dâu còn việc, còn đưa đón con cái, chẳng càng vất vả hơn .
Nga
“Dì thì cái gì mà . Vất vả là con trai , dì cứ việc của , chuyện nhà cần dì chõ .” Kiều Quế Lan trừng mắt Kiều Quế Vân một cái.
“Mẹ, như là đúng. Dì hai cũng là nhà chúng , thể quản?”
Nhìn thấy dì hai chồng một câu mà đỏ hoe mắt, trong lòng Hạ Quân khó chịu.
Đời dì hai sốt ruột tìm đối tượng tái hôn cũng là vì cảm thấy chịu nổi cảnh ngày ngày ở đây chị gái châm chọc mỉa mai.