Lý Ngọc Trân cũng ở đây lâu.
Đứa con gái bây giờ một xương phản, lời bà nó căn bản để lòng. Nghe lời nó , nó bỏ tiền , đó là chuyện tuyệt đối thể.
giấy phép kinh doanh là cho bằng , ngoài Lưu Trạch , họ cũng tìm ai. Chủ yếu là khi chuyển đến đây, giống nhà Lưu Trạch là hộ khẩu gốc, bạn học, họ hàng, bạn bè gì cũng quen khắp nơi.
Mối quan hệ của nhà họ , cho nên tiền thể do bà, , bỏ .
Biết bây giờ, con trai đẻ , tự cưng chiều, trông chờ ai cũng .
Đứa con gái coi như nuôi công. Trông chờ nó bỏ chút tiền, chắc cũng thể.
“Mẹ, trưa nay ở đây ăn cơm , con mua ít sủi cảo.”
“Không , ba con buổi trưa còn về nhà ăn cơm, xe về, tiện đường chợ mua ít rau.” Lý Ngọc Trân xong dậy, còn quên đầu chào Lưu Duyệt và hai họ.
Nga
“Các cháu cứ bận việc , dì về đây.”
“Vâng ạ, dì cẩn thận, rảnh qua chơi nhé.” Lưu Duyệt vội vàng buông công việc trong tay, dậy tiễn bà cửa hàng.
Đối diện đường cái chính là trạm xe buýt.
Hạ Quân vẫn tiễn bà qua đường, đợi đến hai phút xe buýt tới.
Lên xe mất một tệ, Lý Ngọc Trân thẻ xe buýt.
Bà tự quẹt thẻ.
Lên xe xong ở vị trí cạnh cửa sổ, còn vẫy vẫy tay, bảo Hạ Quân trở về.
Nhìn xe buýt từ từ khởi hành, Hạ Quân thở dài.
Cùng ruột của xa cách như , cô cũng chịu nổi, nhưng chuyện kiếp , ba con họ thật sự cô tổn thương quá sâu sắc.
Không thể thấy quan tài đổ lệ, nếu cô còn rút kinh nghiệm, đời chắc chắn vẫn là con đường cũ của kiếp .
Vậy thì ý nghĩa của việc ông trời cho cô một cơ hội là gì?
Đời , chẳng là để thể bù đắp những tiếc nuối của kiếp , đổi cuộc đời , mới thể sống động lực hơn , ít nhất cô là hiểu như .
Trở cửa hàng mấy thứ Lý Ngọc Trân mang đến, cô mở gọi Lưu Duyệt và Mạnh Dao .
“Đừng nữa, nghỉ một lát ăn chút gì .” Lưu Duyệt thích ăn ngô, liền cầm một bắp gặm.
“Ngô dì mua ngon thật, ăn thơm.”
“Bà chỉ luộc đồ ăn là thôi, lạc vị gì, nếu các em thích ăn, lát nữa cho thêm chút muối luộc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-136.html.]
Hạ Quân thể nào mang những thứ về nhà, cứ ở đây ăn là .
“Cũng ngon mà, em thích ăn vị muối, chị dâu, ở tuổi của dì, ăn ít muối một chút cho sức khỏe.”
Lưu Duyệt thật chuyện, ăn một hạt lạc, cảm thấy cũng tạm , vị ngọt thơm tự nhiên của lạc.
Mạnh Dao chỉ bóc một hạt bỏ miệng ăn cầm nữa, qua bẻ nửa cái ngô cùng gặm.
Trong lòng còn nghĩ bà chủ cũng khá . Đồ mang đến còn chia cho họ ăn.
Vừa lúc cô bé chút đói bụng.
Làm việc ở đây tuy mệt, nhưng tay cũng nghỉ ngơi.
Cô bé còn trẻ, tiêu hóa nhanh, lúc bụng cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Ăn xong, Hạ Quân cũng giúp hai họ xếp hộp.
Hơn hai trăm thùng hàng nhanh ch.óng cho xong, chủ yếu là mấy ngày nữa ai đến đặt hàng .
Phải tranh thủ Tết, đóng gói thêm nhiều hàng . Đến lúc đó trực tiếp cho thùng, cũng đỡ gấp phiền phức.
Lúc việc, cô với Lưu Duyệt và Mạnh Dao, buổi trưa đều cần về nhà, cứ ở đây ăn.
Tiện thể trông cửa hàng, Tết Trung thu cũng thể thêm nhiều việc.
Lúc khi Lưu Duyệt đến tìm việc, chuyện đều rõ. Mẹ chồng cô ở nhà, quét dọn đường phố xong, hề chậm trễ việc về nhà nấu ăn.
Cô bây giờ vẫn là con dâu mới, về nhà cũng cần việc nhà gì. Những điều Hạ Quân đều , chỉ bây giờ, mà cả mấy chục năm , Lưu Duyệt vẫn luôn sống cùng cha chồng.
Con cái, việc nhà gì cũng cần cô quản, chỉ cần là , cũng là phúc.
Lưu Duyệt lúc vẫn nấu ăn.
Hạ Quân liền ở bên cạnh chỉ đạo, bảo cô khi xào rau, cho ít dầu thôi, dầu mỡ nhiều cho sức khỏe.
Khi phi hành gừng, nhất định xào lâu một chút, xào cho mùi thơm, món ăn mới ngon.
Ba dùng nồi đất hầm một nồi cải thảo miến, hấp ít cơm, ăn cũng ngon.
Mạnh Dao từ nhỏ kén ăn, đến cô bé cũng khổ. Cha sớm ly hôn, về cơ bản đều do bà nội nuôi lớn. Chưa từng ăn món gì ngon.
Ngay cả tay nghề nấu ăn hiện tại của Lưu Duyệt, cô bé cũng khen ngớt lời, như thể là món ngon hiếm . Khen đến mức Lưu Duyệt tự tin ngút trời, ngày mai sẽ bánh bao chay cho hai họ ăn.