Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính - Chương 54: Đây Là Thích Con Gái Nhà Người Ta Nha!
Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:49:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biểu cảm của đàn ông nghiêm túc trang trọng.
Miệng là câu nghi vấn, nhưng từng chữ đanh thép, rõ ràng đang biểu đạt ý tứ " ".
Nếu vành tai đỏ đến mức rõ ràng, qua thật đúng là giống tay lái lụa, còn là loại đường đua xe kèm theo drift. kỹ , hóa là hổ giấy.
Hệ thống đột nhiên trồi lên, giọng sữa nhỏ sức xúi giục: [Ký chủ, Hoắc Diễm chút kiêu ngạo nha! Luồng gió tà ác thể dung túng, chúng nhất định khiến từ , biến thành !]
[Bất kể là cướp sự trong trắng của , là hủy hoại năng lực của , chắc chắn đều thể gây bóng ma tâm lý nghiêm trọng cho !]
[Oa, lòng bàn tay toát mồ hôi .]
[Hắn hoảng !]
Đôi mắt hạnh của Tô Linh Vũ kìm nhuốm ý , cong thành trăng non.
Hoảng cái gì?
Là hổ chứ?
" rõ cái gì, cụ thể hơn chút ?" Đi đến mặt đàn ông , Tô Linh Vũ tủm tỉm đối diện với đôi mắt , như như liếc vị trí bụng của .
Nhìn đến mức cơ bắp căng cứng, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, đôi mắt phượng thâm trầm nổi lên vẻ hổ chật vật, lúc mới giọng điệu ung dung hỏi: "Hoắc đoàn trưởng, đạo lý mắt thấy mới là thật, chắc là hiểu chứ?"
Hoắc Diễm: "...?"
"Hay là..."
"Tô Linh Vũ!" Hoắc Diễm đột nhiên lên tiếng, nhịn xuống sự hổ mãnh liệt, nỗ lực trấn định , "Trong thư phòng ..."
Hệ thống kịp thời mách lẻo, giọng sữa nhỏ tức giận : [Cái gì thư phòng , hàm súc như , chẳng là Hoắc Kiến Quốc ! Ký chủ, ông cửa lén!]
Tô Linh Vũ quan tâm: [... Không , thể mách lẻo với chồng , để chồng dạy dỗ ông !]
Hoắc Kiến Quốc trong cửa, cơ thể đột nhiên cứng đờ.
Đột nhiên cảm thấy thịt mềm bên hông đau.
Vành tai Hoắc Diễm đỏ như nhỏ m.á.u, nhịn nữa, đưa tay giữ c.h.ặ.t cổ tay trắng nõn của Tô Linh Vũ, hạ thấp giọng : "Về phòng ."
"Về thì về." Tô Linh Vũ khẽ hừ một tiếng.
Cô còn sợ chắc?
Trở về phòng, cô vuốt mái tóc đen khô hẳn, đầu Hoắc Diễm bên cạnh, nhịn hỏi: "Hoắc đoàn trưởng, sẽ bảo chú ý một chút, an phận một chút chứ?"
Mặt Hoắc Diễm nóng lên.
Nhớ tới như , cô hậm hực c.ắ.n lên môi một cái, liền cảm thấy cơ thể như bốc cháy.
Lập tức nghẹn lời.
càng lời nào, biểu cảm mặt Tô Linh Vũ càng đắc ý, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý .
Có điều cô cũng ý định tiếp tục khó , khẽ hừ một tiếng : "Không lời nữa chứ gì? Không lời thì đến lau sữa dưỡng thể cho ."
Vốn dĩ ngoài, chính là tìm việc.
Yết hầu Hoắc Diễm chuyển động, giọng khàn khàn: "... Được."
...
Mấy ngày .
Ánh sáng ban mai lờ mờ, tiếng chim hót lảnh lót.
Hoắc Diễm tự nhiên tỉnh , quả nhiên cảm thấy n.g.ự.c đè nặng thứ gì đó, thơm thơm, dùng hành động thực tế khảo nghiệm khả năng tự chủ của một đàn ông như .
Anh mở mắt trần nhà, trọn vẹn một phút trôi qua, mới dậy khỏi giường.
Giây tiếp theo, chân liền đá một cái.
Giọng nũng nịu của phụ nữ vang lên: "Ưm, nóng c.h.ế.t mất..."
Hoắc Diễm bất lực hít sâu, bực buồn .
Kể từ đêm ở bệnh viện ôm ngủ đó, nào đó buổi tối tự động lăn lòng , ôm gối ôm hình , v.ũ k.h.í phòng .
Lợi dụng xong , buổi sáng chỉ cần động tĩnh liền cho một cái, từng ngoại lệ.
Không ồn, thì là nóng.
Cũng may cũng quen .
Đợi khi rời giường, Tô Linh Vũ giường mơ màng cọ cọ gối, cũng mở mắt .
Cô quên, hôm nay là ngày đến Viện nghiên cứu Đông y Đại học Kinh thành báo danh.
Mấy ngày nay cô ở nhà nghỉ ngơi đàng hoàng mấy ngày, mỗi ngày chọc tức Hoắc Diễm, dẫn Tạ Võ nhà Triệu Mai tập luyện, thời gian trôi qua nhanh.
Đồng hồ báo thức vang lên, cô rời giường chọn một bộ sườn xám màu xanh ngọc bích mặc , đeo chiếc vòng ngọc Trần Ngọc Hương cho cô, gương hài lòng gật đầu.
Thu dọn xong, cô liền xuống lầu sớm, bàn ăn ăn sáng.
Ăn xong bữa sáng, Vương Vũ liền xe chuẩn xong.
khiến cô kỳ lạ là, Hoắc Diễm mà cũng theo lên xe.
"Anh cũng ngoài?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-thanh-vo-cu-phan-dien-cua-nam-chinh/chuong-54-day-la-thich-con-gai-nha-nguoi-ta-nha.html.]
"Ừ."
Không quá tò mò về chuyện của , Tô Linh Vũ cũng hỏi nhiều.
Trong lòng cô đều là công việc mới ở Viện nghiên cứu Đông y, nghĩ xem ở bên đó sẽ gặp danh y Đông y nào, học y thuật cô học , chú ý tới đàn ông bên cạnh thỉnh thoảng sẽ cô một cái.
Hai mươi phút .
Xe chạy đến Đại học Kinh thành, trong một đoạn nữa, dừng một tòa nhà tập thể gạch đỏ cao ba tầng.
Tòa nhà mang phong cách kiến trúc độc đáo của thập niên 80-90, cổ kính chắc chắn mắt, bên ngoài bao quanh một vòng tường rào sắt nghệ thuật xây gạch, cổng còn trạm gác, lập tức thu hút sự chú ý của Tô Linh Vũ.
"Đây chính là Viện nghiên cứu Đông y?" Cô xác nhận với Hoắc Diễm.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
"." Hoắc Diễm gật đầu, dặn dò, "Sau mỗi ngày em đến đây việc, bảo Vương Vũ đưa đón em. Còn nữa, để an , thời gian đối ngoại chúng xưng hô là em họ, đừng để lộ quan hệ thật sự."
"Anh em họ?" Thần sắc Tô Linh Vũ rõ, đôi mắt hạnh xinh về phía .
"Phải." Hoắc Diễm giải thích, "Người lái xe đ.â.m chúng điều tra , là đồng bọn của Chu Phóng, tàn dư thế lực của bọn chúng vô cùng lớn mạnh, tâm báo thù nặng. Là vợ của , em càng dễ bọn chúng để mắt tới, cho nên đối ngoại em cứ là em họ xa của . Như thể mượn thế nhà họ Hoắc, cần gánh vác rủi ro."
Đây là Hoắc Diễm suy tính kỹ càng, cũng thông qua với Hoắc Kiến Quốc, còn cấp .
Người bình thường ít trầm mặc, giờ phút nghiêm túc kiên nhẫn phân tích cho mặt , thể là tận tâm.
Tô Linh Vũ cảm kích.
Cô khẽ hừ một tiếng: "... Nói như ai dính dáng quan hệ với ."
Vương Vũ mở cửa xe, cô tư nhẹ nhàng xuống xe, xách túi xách ngọc trai nhỏ của , đầu cũng ngoảnh rời , cũng để chuyện trong lòng .
Hoắc Diễm bóng lưng xa của cô, đôi mắt phượng trong trẻo, đang nghĩ gì.
"Đoàn trưởng, chúng về nhà luôn ?" Vương Vũ hỏi.
"Ừ." Hoắc Diễm gật đầu, , "Đợi thêm chút nữa, đợi cô trong hãy . Sau đưa đón cô , cũng mỗi ngày như thế."
"Rõ!"
Tô Linh Vũ qua trạm gác cổng tòa nhà đỏ nhỏ, thẻ công tác trong tay lắc lư với bảo vệ, bảo vệ lập tức tiến lên đối chiếu, xác nhận sai xong mở cửa cho cô.
Đi qua sân nhỏ, bước đại sảnh tòa nhà đỏ nhỏ, cô chặn ở cửa điền bảng đăng ký.
Cô theo lời.
Đang , trong lòng cô bỗng nhiên khẽ động, ngước mắt về phía , bất ngờ bắt gặp một đôi mắt hoa đào đen láy lạnh lùng.
Cố Yến Ảnh mặc áo trắng quần đen đang từ cầu thang xuống, trong tay cầm một tập tài liệu giấy, đang gì đó với đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn bên cạnh.
Khi ngước mắt về phía cô, khí chất thanh lãnh sa sút như tuyết đầu mùa núi Thiên Sơn, đầy vẻ thư sinh, loại bình tĩnh ung dung vội vã.
Thiếu vài phần âm trầm lạnh lẽo trong bệnh viện, nhiều thêm vài phần linh thanh trong sáng, tầm mắt rơi cô, thậm chí mang theo vài phần đạm mạc.
Tô Linh Vũ: "..."
Cô cạn lời trong lòng: [Đây chính là oan gia ngõ hẹp ? vạn ngờ, mới Viện nghiên cứu Đông y gặp .]
[Đây là nghiệt duyên gì a!]
Hệ thống vội vàng an ủi: [Ký chủ, thả lỏng, coi là vé xe hạng sang về nhà là nha. Hơn nữa em cho chị một tin nha, Cố Yến Ảnh hôm nay đến đăng ký, là đến từ chối lời mời.]
[Từ chối?]
[ nha!]
[Hắn thật sự đến Viện nghiên cứu Đông y nữa? Kể từ gặp ác mộng, mơ thấy trói mặt đất lăng trì, bây giờ đều bóng ma tâm lý .]
Mắt hạnh Tô Linh Vũ sáng lên.
Hệ thống khẳng định : [Đương nhiên là thật , thông tin của em thể sai !]
Tô Linh Vũ thở phào nhẹ nhõm, thầm trộm vui mừng: [Vậy thì .]
cô là, thấy cuộc đối thoại của cô và Hệ thống, khóe môi Cố Yến Ảnh khẽ nhếch, trong mắt thần sắc trở nên đầy hứng thú.
Thông tin sẽ sai, chủ ý là thể đổi.
Đi đến mặt Tô Linh Vũ, mắt hoa đào của Cố Yến Ảnh ý trong trẻo, liếc bảng đăng ký cô đang điền, giọng mang theo vài phần trêu chọc, bất động thanh sắc moi tin tức: "Đại tiểu thư, cô cũng đến đây ?"
"Cái gì gọi là 'cũng'? Chỉ !" Tô Linh Vũ sợ nữa, mang theo chút đắc ý nhỏ , " nếu đoán sai, chỉ là đến Viện nghiên cứu Đông y lượn một vòng."
Quả nhiên, là đến .
Cố Yến Ảnh khẽ một tiếng: "Cô đoán đúng , đoán sai ."
"Cái gì?"
Khoan !
Trong lòng Tô Linh Vũ, đột nhiên dâng lên dự cảm lành.
Giây tiếp theo, cô liền thấy Cố Yến Ảnh với đàn ông áo Tôn Trung Sơn bên cạnh: "Viện trưởng Hách, đổi ý . hai ngày nay bàn giao xong công việc trong tay, ngày sẽ qua đây , ngài thấy ?"
"Được, !" Viện trưởng Hách vui mừng quá đỗi.
Ông Cố Yến Ảnh, Tô Linh Vũ, nghĩ đến sống c.h.ế.t khuyên Cố Yến Ảnh, kết quả thấy Tô Linh Vũ liền đổi ý, còn gì hiểu?
Đây là thích con gái nhà nha!