Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 51

Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:00:12
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhân viên bán hàng cam đoan: “Nhà anh họ tôi toàn là người tốt, em gái chị gả qua đó, không dám nói chuyện khác, nhưng cơm chắc chắn đủ cho cô ấy ăn no.”

Khương Nguyễn nghe thấy có gì đó không đúng, đã hẹn là đến mua quần áo, sao lại nghĩ đến chuyện tìm nhà cho mình, lại còn là nhà ở ngoại ô?

Cô nhớ lời Tần Viêm, chạy lại hỏi: “Chuyện hôn sự của con, sao không ai nói với con?”

Khương Kiến Xuân mắng: “Chuyện hôn nhân của mày là do bố mẹ quyết, không đến lượt mày có tiếng nói, tao và anh rể mày cũng là do người quen giới thiệu, gặp gỡ qua mai mối, đừng mất mặt tự tìm đàn ông.”

Nhân viên bán hàng vội vàng khuyên: “Gia đình chị nên nói chuyện cho tốt, đừng miễn cưỡng, tôi đứng giữa khó xử.”

Lưu Kim Vân cắn răng: “Nhà tôi tôi làm chủ, đầu óc con bé này không tốt, lời nó không đáng tin.”

Khương Nguyễn tức giận, hỏi nhân viên bán quần áo: “Vậy tôi hỏi chị, sau khi kết hôn tôi cần phải giặt quần áo nấu cơm không?”

“Đương nhiên là cần.” Khương Kiến Xuân không vui, “Tao còn phải đi làm đây này, bữa sáng bữa tối, giặt quần áo nấu cơm cái nào cũng không thiếu.”

Khương Nguyễn lại hỏi: “Vậy nhà họ có mấy người?”

“Bố mẹ và em trai em gái, cô gả qua đó là sáu người, cũng không nhiều.”

“Vậy sau khi kết hôn mỗi tháng họ cho tôi bao nhiêu tiền?”

“Cho tiền, cho tiền cái gì?” Nhân viên bán hàng bị cô gái này hỏi thẳng làm cho bật cười, nghĩ rằng mình nhầm rồi, cô gái này dù đẹp nhưng cũng ngốc thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-51.html.]

Khương Nguyễn nói: “Lương ấy, nếu cần tôi giặt quần áo nấu cơm, lại còn cho năm người, chẳng lẽ không cần trả lương sao?”

Lưu Kim Vân tức giận không ít, “Làm dâu mà đòi hỏi nhà chồng trả lương, đúng là chuyện chưa từng có, nếu không biết thì đừng nói lung tung, mất mặt!”

Khương Nguyễn không chịu thua, “Tại sao con phải lấy chồng nếu không được trả lương? Bây giờ con làm bảo mẫu mỗi tháng được năm mươi đồng, còn được ăn uống đầy đủ. Lấy chồng mà không có lương, lại phải chăm sóc thêm năm người nữa, rõ ràng là một thương vụ không có lợi, ai muốn lấy thì lấy, con không lấy.”

Trung tâm bách hóa bây giờ thật sự rất náo nhiệt, lời nói của Khương Nguyễn thu hút nhiều khách hàng tò mò.

Nhân viên bán hàng hối hận không thôi, không dám chọc vào rắc rối, dẫn đầu nói: “Cô gái nhà này ngốc hơn cả kẻ ngốc, nhà tôi không dám nhận đâu.”

“Đúng vậy, còn chưa lấy chồng đã dám đòi hỏi nhà chồng trả lương, chưa từng nghe thấy, ai dạy ra cô gái khó ưa như vậy, nhà nào dám nhận, không dám dính vào.”

Khương Nguyễn không chịu thua, bắt đầu tranh luận to tiếng.

Ngoài đám đông, Miêu Thục Phương đang đi cùng con trai đến tòa nhà bách hóa, tức giận muốn qua cứu Khương Nguyễn, Tần Viêm gọi bà.

“Mẹ đừng vội, tình huống này không thích hợp để can thiệp trực tiếp, con đã gọi cảnh sát rồi, ngay cạnh đây là đồn cảnh sát thành phố, con nói trong điện thoại có người công khai buôn người tại tòa nhà bách hóa, tin rằng cảnh sát sẽ sớm tới thôi.”

Anh hỏi: “Mẹ, mẹ nghĩ trong trường hợp không phân biệt đối xử giữa con trai và con gái, mẹ nào sẽ ghét một trong những đứa con của mình?”

“Chỉ có thể không phải là con đẻ.”

Miêu Thục Phương mới hiểu con trai nói về nhà của Khương Nguyễn, nếu Khương Nguyễn không phải là con đẻ, đồng nghiệp, hàng xóm, họ hàng đều sẽ biết, nhưng mẹ của cô sinh cô tại bệnh viện, người giới thiệu bảo mẫu cũng là họ hàng xa của nhà Khương Nguyễn, không ai nói Khương Nguyễn không phải là con đẻ.

 

Loading...