Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 396

Cập nhật lúc: 2025-03-27 05:55:09
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được, còn một việc nữa, tôi đã tìm được kỹ thuật viên, phòng thí nghiệm phải ở nội địa, anh có thể sắp xếp người vào đó, nhưng người chịu trách nhiệm chính phải là Tống Hà.”

Không phải không được, chỉ là Lương Thủ Dập không tin tưởng vào kỹ thuật của Tống Hà.

Anh ta suy nghĩ một chút, Tống Hà làm trong lĩnh vực nghiên cứu và phát triển hóa chất hàng ngày, sau này về mỹ phẩm, dược phẩm cũng cần xây dựng phòng thí nghiệm để nghiên cứu, không nên tranh cãi với cô về phòng thí nghiệm đầu tiên.

Anh ta nói: “Không vấn đề gì.”

Khương Nguyễn lại nói: “Sản phẩm không cần vội vàng ra mắt, chờ anh làm nóng thị trường cao cấp ở Hương Giang, chúng ta mới bán.”

Lương Thủ Dập nhất thời không hiểu ý của Khương Nguyễn.

Khương Nguyễn giải thích: “Sản phẩm đầu tiên chỉ để làm quà tặng cao cấp, làm nóng vòng tròn gia tộc của các anh, sau đó mới bán.”

Giống như trà Thần Thảo Hoa, đã có khá nhiều người muốn mua thông qua Lương Thủ Dập và Hạ Tử Kỳ.

Có một số người mà họ cũng không thể từ chối, nhưng Khương Nguyễn không cần phải nhờ cậy ai, cô dứt khoát không bán, khiến người khác không có cách nào.

Lương Thủ Dập cảm thấy việc này khả thi, “Tôi sẽ ở lại Thâm Quyến thêm vài ngày nữa, gọi Hạ Tử Kỳ đến bàn bạc về việc đầu tư và phân chia cổ phần.”

Khương Nguyễn nói: “Dù anh sử dụng phương pháp gì, lần này công ty đầu tư của nhà họ Hạ không được để cho chị gái của Hạ Tử Kỳ nắm giữ phần lớn cổ phần.”

Lương Thủ Dập: “Đừng đè áp lực lên tôi, tôi không quản lý chuyện nhà họ Hạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-396.html.]

Khương Nguyễn cười nói: “Anh chịu khó một chút, không phải để anh ra sức, làm sao tôi lại kéo anh vào cuộc chơi?”

...

Sau khi thảo luận sơ bộ về việc hợp tác, Khương Nguyễn trở về khách sạn của mình, không lâu sau có người tìm đến, người gõ cửa là Hàn Khinh Khinh.

Khương Nguyễn cảm thấy phiền phức, “Đêm khuya thế này cô không sợ sao, tìm tôi làm gì?”

Hàn Khinh Khinh lạnh lùng cười nói: “Khương Nguyễn, cô thật là mưu mô. Dùng danh nghĩa hợp tác để dây dưa với anh Lương. Cô không chữa khỏi chân cho anh ấy, có tư cách gì mời anh ấy đầu tư cho mình. Bám vào đàn ông để trèo lên, cô không cảm thấy mình có lỗi với Tần Viêm sao?”

Khương Nguyễn nhìn thấy Hàn Khinh Khinh thẹn quá hóa giận, biểu hiện này đã chứng minh được suy đoán của cô là đúng: nhân viên phục vụ tối đó đã bị Hàn Khinh Khinh mua chuộc bằng tiền, có lẽ nhân viên đã nghe được một vài lời bàn về việc hợp tác rồi chuyển lại cho Hàn Khinh Khinh.

Với đầu óc của Hàn Khinh Khinh, không thể nghĩ ra cách giải quyết, có người đã gợi ý cho cô ta, đem Tần Viêm ra làm cái cớ.

Khương Nguyễn cười nói: “Hàn Khinh Khinh, cô không phải là người nhà của anh Lương, cũng không phải là người thân của Tần Viêm, cô không quản được cả hai phía, lại chạy đến đây hỏi tôi, không phải là tự chuốc nhục vào mình sao?”

Hàn Khinh Khinh nói: “Tôi biết cô sẽ sỉ nhục tôi, nhưng tôi muốn nói với cô, gia đình của anh Lương không phải là nơi mà cô có thể leo vào được.”

Khương Nguyễn cười không nhịn được, “Thì ra cô biết mình không đủ tư cách, không phải từ đầu đã định làm người tình của anh ta đấy chứ?”

Hàn Khinh Khinh: “...” Cô ta chưa từng nói với ai, làm sao Khương Nguyễn biết được?

Khương Nguyễn tiếp tục nói: “Tôi đã đoán được cô mua chuộc nhân viên phục vụ, anh Lương thông minh như vậy, chắc chắn anh ta cũng biết. Cô bị người ta lợi dụng mỗi ngày như vậy, sao không thể thông minh lên vậy? Hơn nữa, sau này anh Lương chắc chắn sẽ cưới một người vợ xứng đáng, kẻ thù của cô không phải là tôi đâu.”

Loading...