Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 333

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:19:04
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Nguyễn không thấy ý định g.i.ế.c người trong mắt đối phương, anh ta biết hậu quả, không bao giờ nghĩ đến chuyện g.i.ế.c người trong nhà mình.

Cô không dừng lại, cúi xuống để nhặt giày cao gót, xỏ vào, rồi từng bước đi đến bên cạnh xe lăn, cúi người nhìn xuống, để cho ống kim loại lạnh lẽo chạm vào trán mình.

Bên tai Lương Thủ Dập, Khương Nguyễn nói bằng giọng chỉ có anh ta mới nghe thấy: “Tôi thực sự có thể chữa khỏi cho anh.”

“Tôi không tin.” Lương Thủ Dập dùng nòng s.ú.n.g đẩy đầu Khương Nguyễn ra một chút.

Người không tin, cho họ một chút hy vọng, họ sẽ lập tức nắm lấy không buông.

Khương Nguyễn đặt tay lên chân Lương Thủ Dập, nơi không cảm giác gì, “Rất đau, nhịn xuống không được kêu lên, nếu không gia đình anh sẽ thấy lạ.”

Năng lực mạnh mẽ dâng trào trong kinh mạch, Lương Thủ Dập bị cơn đau bất ngờ khiến trán đổ mồ hôi, s.ú.n.g trong tay nặng như trăm cân, không thể nâng lên nổi.

Hai chân, sau bao lâu, lại cảm thấy có cảm giác, đúng lúc anh ta bắt đầu hy vọng mà chưa kịp vui mừng thì cảm giác ấy biến mất.

Biến mất nhanh đến nỗi khiến anh ta nghi ngờ mình đang mơ.

Anh ta run rẩy hỏi: “Vừa rồi, chuyện gì xảy ra?”

“Kỳ tích mà mẹ anh, em gái anh đang cầu khấn.” Khương Nguyễn nói nhỏ: “Tôi ghét phiền phức, đừng làm lớn chuyện, chỉ cần giữ em gái anh lại, đuổi những người khác đi, sau đó chúng ta sẽ nói chuyện tử tế.”

...

Nhà họ Lương mỗi người một ý, ngồi chờ trong phòng khách lộng lẫy. Mẹ Lương không ngồi yên, đi qua đi lại, thỉnh thoảng liếc nhìn hướng cầu thang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-333.html.]

“Cô Khương làm gì vậy, tại sao không để tôi ở trong phòng, cô ta muốn nói chuyện gì với Thủ Dập, Lương Mỹ Triệt tìm được người như thế nào?”

“Người như thế nào, anh Hạ rõ nhất.” Thím hai Lương Mỹ Triệt cười hỏi Hạ Tử Kỳ, “Anh Hạ, cửa nhà chúng tôi rất chắc chắn, cú đá cửa của cô Khương ngay cả vệ sĩ cũng không làm được. Vậy cô Khương chắc là vệ sĩ cá nhân mà anh thuê với giá cao phải không?”

Điều này cũng giải thích tại sao Hạ Tử Kỳ có thể thoát khỏi tay của bọn cướp.

Hạ Tử Kỳ lịch sự vừa phải, cười nhạt: “Cô Khương là người nội địa, không theo cách chúng ta, khi cần đến người ta, tốt nhất không nên dùng đến thủ đoạn đe dọa.”

Trên đường anh ta nghe Khương Nguyễn nói, nhà họ Lương đã dùng thủ đoạn đe dọa gia đình cô, cô sẽ dùng cùng một phương pháp với nhà họ Lương.

Hạ Tử Kỳ khoanh tay nghĩ, tự hỏi không biết Khương Nguyễn sẽ dùng cách gì.

Khương Nguyễn kéo ghế ngồi trước mặt Lương Thủ Dập, nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói: “Quả thực tôi có cách để chữa trị cho anh, khoảng ba năm gì đó. Anh đừng mong chạy nhảy như vệ sĩ nhà anh được, nhưng việc đi lại bình thường hay bơi lội thì không thành vấn đề.”

“Cô có thể đảm bảo được không?” Là người đã từng đi lại bình thường, ai mà không muốn đứng dậy được, Lương Thủ Dập cảm thấy lòng bàn tay mình đầy mồ hôi.

“Chính anh là người nhờ cậy tôi, dù tôi lừa anh, anh cũng sẽ thử mà, phải không? Vậy nên, chúng ta đừng lãng phí lời nói, hãy bàn về điều kiện đi.”

“Cô muốn gì, tiền hay đầu tư?”

Khương Nguyễn không nhịn được mà cười, “Nếu tôi thực sự có khả năng khiến người tàn phế đứng dậy, tôi còn thiếu tiền sao?”

Lời nói của cô là sự thật, nhu cầu của cô đã vượt qua vật chất.

Lương Thủ Dập không hỏi nữa, chờ đợi Khương Nguyễn tự nói.

Loading...