Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 325

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:18:48
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay s.ú.n.g tỉa không tin, “Ở Hương Giang, anh ta cũng không thể bảo vệ họ được.”

Khương Nguyễn quay đầu hỏi Hạ Tử Kỳ, “Anh có thể đưa thêm hai người về nội địa được không?”

Làm sao có thể dễ dàng đưa đi được, qua đường chính thức thì đừng nghĩ, lén lút qua lại thì thân phận ở nội địa xử lý sao?

Mặc dù khó khăn, nhưng không phải không có cách, Hạ Tử Kỳ nói: “Tôi chỉ có thể cố gắng thử xem, nhưng một mình cô làm sao cứu được?”

Khương Nguyễn: “Điều đó không cần anh lo.”

Trước khi lên đường, Khương Nguyễn nhận lấy vũ khí nóng mà bác Tường cung cấp, cùng với s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa.

Hạ Tử Kỳ nói: “Chẳng phải cô nói là không biết b.ắ.n s.ú.n.g sao?”

Hạ Tử Kỳ đã biết điều bất thường về Khương Nguyễn, mọi người đều hiểu mà không cần nói ra, Khương Nguyễn nói: “Đúng vậy, nhưng có còn hơn không, mang theo để phòng thân.”

Hạ Tử Kỳ thành thật nói: “Cô Khương, lần này là tôi làm phiền cô.”

Khương Nguyễn trách móc, “Đúng vậy, xin hãy nhớ kỹ ân đức lớn lao của tôi, đừng có ân tình biến thành thù hận, sẽ bị sét đánh đấy.”

Hạ Tử Kỳ: ... “Cô cẩn thận một chút, không cứu cũng được, bác Tường sẽ đào một hố chôn hắn, đảm bảo không ai tìm thấy.”

Tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa tuyệt vọng, hắn biết, đào một cái hố là cách đơn giản và tiết kiệm nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-325.html.]

Khương Nguyễn nói: “Cứu đi, về sau gia đình thằng khốn này sẽ là con tin của anh, anh cứ dùng hết sức, thu hồi lãi suất về.”

Hạ Tử Kỳ nhất thời không hiểu nổi tâm can của Khương Nguyễn, hỏi bác Tường, “Bác thấy cô Khương là người như thế nào?”

Bác Tường cũng không hiểu, “Dù sao cũng là một người phụ nữ không bình thường, một người phụ nữ như vậy nếu cưới về làm vợ có thể phát tài, cháu có thể an cư lạc nghiệp ở nội địa.”

Hạ Tử Kỳ chỉ cần nghĩ đến ánh mắt sắc lẻm như d.a.o của Tần Viêm, lập tức lắc đầu, “Cô ấy có hôn phu rồi, khi cô ấy nổi giận bác cũng thấy rồi đấy. Hơn nữa, một người như cháu cũng không phải là kiểu mà cô ấy thích.”

Người mà cô ấy thích, có lẽ là như Tần Viêm, nhưng nếu nói mình thua Tần Viêm ở điểm nào, lại cụ thể không nói ra được.

Đài phát thanh Hồng Kông lại đưa tin về một cuộc đấu s.ú.n.g nữa, có điểm chung với vụ bắt cóc Hạ Tử Kỳ, một nhóm tội phạm đều bị thương ở những vị trí không c.h.ế.t người.

Bác Tường xem bản tin, hỏi Hạ Tử Kỳ, “Người cháu mang về từ nội địa rốt cuộc là ai vậy?”

Hạ Tử Kỳ cũng không rõ, “...Cô bảo mẫu nhỏ, một cô bảo mẫu nhỏ có cá tính, nhưng không phải của cháu, bác Tường, bác đừng đùa cợt về cô ấy nữa.”

Khương Nguyễn đưa chị gái và cháu gái của tay s.ú.n.g tỉa về, hai người vô cùng sợ hãi, chỉ cách tay s.ú.n.g tỉa một bức tường, Khương Nguyễn cố ý để tay s.ú.n.g tỉa nghe thấy cuộc đối thoại của họ.

“Em trai cô đã chết, tôi được anh ta nhờ cứu hai người ra, một người bạn khác sẽ đưa hai người rời khỏi Hương Giang.”

“Tiểu Úc c.h.ế.t rồi ư?” Người phụ nữ khóc lớn, đứa trẻ cũng bắt đầu khóc theo.

Khương Nguyễn nói: “Anh ta sống bằng nghề l.i.ế.m m.á.u trên đao, biết rằng mình đã làm phiền hai người, trước khi c.h.ế.t đã nhờ tôi cứu giúp, sau này hai người nhớ kỹ, anh ta nợ tôi một ân tình, hai người nợ tôi một mạng sống, hãy sống cho tốt, tìm cơ hội để đền đáp tôi.”

“Phần mộ của em trai tôi...” Người phụ nữ muốn hỏi, ít nhất sau này cũng có một nơi để tưởng nhớ.

Loading...