Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 182

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:02:58
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô theo Mộ Tuyết Hội đến một trường tiểu học trọng điểm của thành phố, sau trường có một khu rừng nhỏ, rừng không lớn nhưng đầy bùn lầy, sau mưa có nhiều vũng nước nhỏ, nên học sinh thường đến đây chơi sau giờ tan học.

Khương Nguyễn có thính giác tốt, còn chưa đến gần khu rừng đã nghe thấy tiếng mắng chửi của một bé gái.

Khương Nguyễn chạy đường vòng nhanh chóng tới nơi, khi cô ném hai học sinh nam bắt nạt bé gái vào bùn, Mộ Tuyết Hội vừa đúng lúc đến nơi.

Khương Nguyễn từng chữa trị bệnh phong thấp cho mẹ của Tuân Lực, tự nhiên biết em gái của hắn, Tuân Hương, tự hỏi Mộ Tuyết Hội đến tìm Tuân Hương làm gì?

Vừa đúng lúc để cô ta làm chứng.

Mộ Tuyết Hội thực sự không muốn làm chứng cho Khương Nguyễn, bởi vì cô ta muốn tự mình cứu Tuân Hương. Nhưng bây giờ, cô ta không còn cách nào khác ngoài việc đứng ra làm chứng.

Mộ Tuyết Hội đành phải trình bày sự thật: “Tình hình đúng như Khương Nguyễn đã nói, tôi thấy hai cậu bé đã ném Tuân Hương xuống bùn, sau đó Khương Nguyễn mới ném chúng vào đó.”

Phụ huynh của cậu bé không thể thắng được Khương Nguyễn, tức giận đến mức tát vào mặt Mộ Tuyết Hội, “Cô đang nói dối.”

Mộ Tuyết Hội: …”Thưa cảnh sát, các anh thấy rồi đấy, ông ta đã đánh người làm chứng!”

Cảnh sát nghiêm túc gõ gõ vào bàn, “Anh muốn bị tạm giam à, xin lỗi ngay!”

Phụ huynh chỉ vào Khương Nguyễn, “Vậy cô ta ném con tôi thì thế nào?”

Trong mắt cảnh sát, Khương Nguyễn được xem là bảo vệ em gái và dạy dỗ những đứa trẻ hư, không phải chuyện lớn. Ngược lại, vấn đề lớn là vị phụ huynh này, vốn không dạy dỗ con cái đúng cách, lại còn đánh người làm chứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-182.html.]

Về phí y tế, đúng lúc Tuân Lực xuất hiện với khuôn mặt lạnh lùng.

Tuân Hương đã được sơ cứu nhưng quần áo ướt và bẩn, chạy lại, giơ nắm đ.ấ.m nhỏ của mình, “Anh ơi, em đã cắn người bắt nạt em, chúng phải bồi thường viện phí.”

Trước mặt cảnh sát, Tuân Lực nở nụ cười chứa đựng sự sắc bén, liếc nhìn mọi người, “Bồi thường viện phí ư? Được thôi.”

Ai dám đòi Tuân Lực bồi thường?

Người đàn ông vừa rồi lớn tiếng kêu ca, bị sự điềm tĩnh của Tuân Lực làm cho sợ hãi, lẩm bẩm: “Chỉ là vài đứa trẻ đùa giỡn, mỗi nhà tự lo lấy mình đi.”

Tuân Lực: “Không được, em gái tôi đã cắn con anh, tôi sẽ trả, còn vết thương của em gái tôi thì gia đình anh phải trả.”

Ở bệnh viện, sau khi bác sĩ kiểm tra, hai cậu bé có lớp mỡ dày, vết cắn không làm rách da, thậm chí không cần tiêm phòng uốn ván, ngược lại, Tuân Hương bị nước bẩn làm ngạt cần phải rửa dạ dày, cô bé đã chịu đựng mà không hề khóc.

Tuân Lực giận dữ, đe dọa phụ huynh của hai đứa trẻ hư, “Đi đóng viện phí đi!”

Phụ huynh kia bị vẻ hung tợn của Tuân Lực làm cho sợ hãi, ngoan ngoãn đóng viện phí, trong lòng sợ hãi. Tuân Lực từng ở tù, không phải hắn còn định trả thù đấy chứ?

Sau một hồi quay cuồng, đã là đêm khuya. Khương Nguyễn về từ sớm, chỉ có Mộ Tuyết Hội vẫn ở lại bệnh viện. Đến lúc này, Tuân Lực mới có thời gian để quan sát cô gái đã làm chứng.

“Cảm ơn cô đã dũng cảm lên tiếng,” Tuân Lực nói.

Trong lòng Mộ Tuyết Hội có chút tiếc nuối, chỉ vì làm chứng mà đã được Tuân Lực nhớ mặt và biết ơn. Nếu như cứu được em gái hắn thì cô ta sẽ trở thành ân nhân của hắn. Thật đáng tiếc, nhưng ít ra cũng có cơ hội để trò chuyện.

Tuân Hương ngủ trên lưng anh trai, Mộ Tuyết Hội theo sát Tuân Lực, nói: “Anh Lực, tôi có một việc làm ăn, không biết anh có muốn nghe không?”

Loading...