Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 9: Lại Mặt

Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:21:00
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật ngủ một giấc no nê, mở mắt , ánh sáng trắng xóa xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng căn phòng tối om.

 

định cử động, bên tai vang lên tiếng tim đập thình thịch.

 

Trầm và mạnh mẽ.

 

Giang Mật sững sờ một lúc, ký ức ùa về, cô chớp chớp mắt, tối qua áp sát lưng ngủ, tưởng sẽ nhân lúc cô ngủ mà đẩy cô , ngờ ngầm cho phép cô ngủ cạnh .

 

Nhận thức khiến Giang Mật đằng chân lân đằng đầu, theo lẽ thường cô tiếp quản cuộc đời của nhân vật trong sách, lẽ thể trở về thế giới thực. Hoặc là cô đổi cuộc đời bi kịch của nhân vật, một kết thúc viên mãn, mới thể trở về thế giới thực?

 

Người đàn ông dù ở điểm nào cũng hợp gu thẩm mỹ của cô, hai là vợ chồng hợp pháp.

 

Xuyên sách là duyên, cô trân trọng mối duyên .

 

Có thể thử bắt đầu một mối quan hệ tình tiền.

 

Nếu tình tiết mạnh đến mức đàn ông cuối cùng thuộc về nữ chính, cô cũng sẽ cưỡng cầu.

 

“Anh Tiêu, em gối đầu lên ngủ cả đêm ?” Giang Mật ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳm của : “Có ? Em xoa bóp cho nhé?”

 

Tiêu Lệ nắm lấy cổ tay cô, trong lòng bàn tay thô ráp, tay cô mềm mại trắng nõn, như thể dùng sức một chút là thể bẻ gãy.

 

Anh nhíu mày phụ nữ, mái tóc đen dài mềm mượt của cô xõa đầy lưng, nổi bật khuôn mặt trái xoan trắng sứ nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt ngập nước, toát lên vẻ quyến rũ mềm mại.

 

Cảm giác khô miệng khát lưỡi ập đến.

 

“Không cần.” Tiêu Lệ buông cổ tay cô , giọng khàn khàn: “Sáng nay em ăn gì?”

 

“Anh nấu cho em ?” Giang Mật nghiêng giường, ánh mắt long lanh lướt qua n.g.ự.c , thấy mặt đổi sắc đang cử động vai, tủm tỉm : “Em ăn mì xắt tay.”

 

Người đàn ông “ừm” một tiếng, ngoài bữa sáng.

 

?

 

Nhà họ Giang.

 

Mẹ Giang từ trong chuồng gà bắt hai con gà mái đang đẻ, với con dâu cả: “Hôm nay Mật Mật về nhà đẻ, con g.i.ế.c hai con gà .”

 

Chị dâu cả quấn tạp dề eo, đun nước bếp: “Mẹ, em ba bắt một con cá trắm cỏ. Mật Mật thích ăn cá nước ngọt, trưa nay chúng món nhé?”

 

Chị dâu hai đang cho thỏ ăn, , liếc sang nhà hai, hàng xóm đều vây quanh Giang Điềm và Triệu Đông Hải nịnh bợ, trong lòng chua loét: “Chị dâu, chị lo gì chứ. Điềm Điềm , trưa nay mời ăn tiệc. Gà đừng g.i.ế.c, nuôi thêm mấy quả trứng, còn bán mấy đồng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-9-lai-mat.html.]

Chị dâu cả Giang, dám lên tiếng.

 

Ông nội sinh hai con trai, Giang Xuân Sinh là con cả, cưới Giang vợ. Giang Căn Sinh là con thứ, cưới Hồ Thúy Hồng vợ.

 

Mẹ Giang và Hồ Thúy Hồng hai chị em dâu xưa nay hòa thuận, ngấm ngầm so kè.

 

Giang Xuân Sinh đây là đội trưởng đội sản xuất, điều kiện gia đình hơn Giang Căn Sinh, Hồ Thúy Hồng ít ghen tị.

 

Bây giờ Giang Mật gả cho một kẻ sa cơ thất thế, còn là một tên sát nhân, còn Giang Điềm gả cho hộ vạn nguyên trong thôn, Hồ Thúy Hồng lập tức đổi đời, ngày nào cũng móc mỉa mai Giang, chà đạp Giang Mật.

 

Mẹ Giang thể nhịn ? Bà sinh ba con trai, mới một cô con gái là Giang Mật, nâng niu trong lòng bàn tay, nỡ để cô việc gì, coi như cục cưng, tròng mắt mà bảo vệ.

 

Cục vàng hạ thấp đáng một xu, sớm nén một bụng lửa giận.

 

Lời của chị dâu hai là châm ngòi cho chiến tranh .

 

Quả nhiên, Giang sa sầm mặt, “Mày linh tinh gì thế? Nhà nó là nhà nó, nhà là nhà . Nhà thiếu mày ăn, thiếu mày mặc? Bảo mày chạy nịnh bợ nhà nó ?”

 

Hồ Thúy Hồng mặt mày hồng hào tới, lớn: “Ôi, chị dâu , chị thế . Chúng là một nhà, một nét b.út hai chữ Giang, phân biệt gì với . Con Điềm mệnh , gả đến nhà họ Triệu ăn ngon mặc , chồng yêu thương, chồng cưng chiều, em chồng cũng ngoan ngoãn, cuộc sống sung sướng tả xiết.

 

Hôm nay về nhà đẻ mang theo ít t.h.u.ố.c lá, rượu, thịt. Giang Mật gả , cũng chuyện gì to tát. Nó và con Điềm là chị em, chị em giúp đỡ lẫn , lo cuộc sống .

 

Lát nữa lấy một chai rượu, một miếng thịt, một ít kẹo, bảo con Điềm cổng sân đưa cho Giang Mật. Nếu Giang Mật về nhà đẻ quá khó coi, để họ hàng làng xóm chê . Chị dâu, chị đừng khách sáo với , những thứ coi như là con Điềm hiếu kính các .”

 

Nói thì , Hồ Thúy Hồng động đậy, là đến khoe khoang, chọc tức Giang.

 

Mẹ Giang xé nát miệng bà : “Mày đừng ở đây mũi lợn cắm hành, giả vờ giả vịt với tao!”

 

Hồ Thúy Hồng tủi : “Chị dâu, chị đúng là lấy lòng của gan lợn. Con Điềm thể gả nhà như , là nhờ ơn chị và cả, chúng trong lòng ơn chị.”

 

Hàng xóm , đều cảm thấy Giang điều, nha nhao chế giễu mỉa mai.

 

“Bà chuyện khó quá, Thúy Hồng là thật thà, bụng chăm sóc Giang Mật, bà cảm kích thì thôi, còn ở đây vu oan ! thấy bà ghen tị Giang Điềm gả , ghen ăn tức ở!”

 

“Thúy Hồng, bà đừng để trong lòng. Theo nhé, Tiêu Lệ chỉ sức khỏe, bản lĩnh gì. Giang Mật lười biếng, chỉ mỗi cái mặt, gì khác. Hai đứa nó nồi nào úp vung nấy, đúng là một cặp trời sinh.”

 

“Ha ha ha ha, sính lễ nhà họ Tiêu chỉ hai cân đường, hai chai rượu trắng, hôm nay về nhà đẻ chắc chỉ một miếng đường thôi nhỉ?”

 

Mẹ Giang tức đến run , những trong thôn chế giễu nhà bà, đều là vì chuyện tính công điểm đây, trong lòng oán hận nhà bà. Bây giờ khoán sản đến hộ, những đều nịnh bợ nhà họ Triệu, lộ bộ mặt xí!

 

Hồ Thúy Hồng trong lòng đắc ý, đột nhiên hét lớn: “Ê ê ê! Đến ! Giang Mật và chồng nó đến !”

 

 

Loading...