Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 84: Hai Ta Ngày Mai Đi Ly Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:50:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt chị dâu Hai đổi đột ngột, chỉ bịt miệng Phúc Bảo .

 

Cô hoảng hốt giải thích: “Kiến Quân, đừng bậy. Em em gái là đồ gây chuyện, cũng ngăn cản nó qua với em gái. Em gái bây giờ bận rộn với rau nhà kính, thể như đây ở nhà đẻ mà dẫn nó chơi ? Em thấy nó ồn ào phiền phức, nên mới dùng câu đó để dọa nó.”

 

Điểm mấu chốt của Giang Kiến Quân là , lời của cô rõ ràng là cho phép Phúc Bảo qua với Giang Mật, rõ ràng là đang ly gián tình cảm cô cháu.

 

Đây chính là phạm điều cấm kỵ lớn của Giang Kiến Quân!

 

Giang Kiến Quân ôm c.h.ặ.t Phúc Bảo lòng, vẫn luôn cho rằng Tiêu Tiểu Huệ chỉ là ưa Giang Mật. Không ngờ Giang Mật mặt Phúc Bảo, rõ ràng là cô cháu trở mặt thành thù.

 

Sau sẽ dạy Phúc Bảo tranh giành đồ đạc với các chị em họ trong nhà ?

 

Câu của Giang vang lên bên tai: “Nếu con cái nhà tan nát, em ly tán, thì cứ tiếp tục dung túng nó.”

 

Giang Kiến Quân hít một thật sâu, bế Phúc Bảo lên, với chị dâu Hai: “Cô bây giờ thu dọn đồ đạc, đưa cô về nhà đẻ.”

 

Chị dâu Hai mặt trắng bệch: “Kiến Quân…”

 

Giang Kiến Quân lười cô ngụy biện, bế Phúc Bảo đến nhà chính, giao cho Giang chăm sóc, sải bước trở về phòng hai, thấy chị dâu Hai vẫn sững ở đó động đậy. Anh trực tiếp lôi một cái túi vải bông, vơ lấy quần áo của cô trong tủ nhét bừa .

 

“Kiến Quân, em sai , cầu xin tha thứ cho em . Em thật sự sẽ sửa, em thật sự sẽ sửa!” Chị dâu Hai thấy thật, sợ đến phát , níu lấy tay : “Sau em gây chuyện nữa, coi nhà như nhà . Em sẽ đối với họ, đối với Giang Mật, cầu xin đừng đưa em về… A…”

 

Giang Kiến Quân đẩy mạnh cô , quyết tâm trừng trị cô một phen, lấy một sợi dây thừng buộc c.h.ặ.t túi vải .

 

“Kiến Quân, đưa em , con trai chúng ?” Chị dâu Hai sợ đưa , Giang Kiến Quân sẽ bao giờ đến đón cô về nữa, níu lấy túi vải: “Em , cho dù , cũng mang con trai chúng cùng.”

 

“Phúc Bảo cô mang , dạy thành lục nhận? Coi nhà là kẻ thù, coi nhà đẻ cô là ?”

 

Giang Kiến Quân kìm nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng chị dâu Hai mặt đầy nước mắt, nhẫn tâm : “Cô cũng , hai chúng ngày mai ly hôn.”

 

Chị dâu Hai như sét đ.á.n.h ngang tai, buông tay , nước mắt lã chã rơi: “Anh… ly hôn với em?”

 

Mười làng tám xóm ai ly hôn, nếu thật sự ly hôn, bảo cô sống thế nào?

 

!” Chị dâu Hai ý định bế Phúc Bảo , nếu nhà họ Giang ngay cả cháu trai cũng cần, thì cô thật sự xong đời.

 

Phúc Bảo còn nhỏ, ở nhà họ Giang, lúc nhớ , sẽ quấy đòi Giang Kiến Quân đón cô: “ ngay bây giờ!”

 

Giang Kiến Quân cầm đèn pin vỏ sắt, bật công tắc, vỗ mấy cái lòng bàn tay, đèn pin sáng lên, vác túi vải bông ngoài.

 

Chị dâu Hai ở cửa, gọi về phía nhà chính: “Phúc Bảo, về nhà ngoại, mấy hôm nữa về thăm con.”

 

một lúc, thấy tiếng của Phúc Bảo từ nhà chính vọng , đưa tay lau nước mắt, theo Giang Kiến Quân năm sáu dặm đường, trở về làng của nhà đẻ.

 

Giang Kiến Quân đặt túi vải bông ở đầu làng, nhét đèn pin tay chị dâu Hai, đầu về.

 

“Kiến Quân, Kiến Quân.” Chị dâu Hai đuổi theo: “Anh nhà một lát ?”

 

Cô thấy Giang Kiến Quân ngoảnh đầu mà cứ thẳng, liền hét lớn: “Mấy hôm nữa đến đón em về nhà đấy.”

 

Giang Kiến Quân trong lòng rối bời, từng nghĩ đến chuyện ly hôn, Phúc Bảo thể , hy vọng Tiêu Tiểu Huệ thể sửa đổi. bây giờ thể mềm lòng, một khi mềm lòng, Tiêu Tiểu Huệ chắc chắn sẽ càng quá đáng hơn.

 

đầu , cũng dừng bước, nhanh ch.óng rời .

 

Chị dâu Hai lòng nguội lạnh một nửa, trong lòng Giang Kiến Quân, Giang Mật còn quan trọng hơn cả vợ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-84-hai-ta-ngay-mai-di-ly-hon.html.]

Anh thèm để ý đến cảm nhận của con trai, trực tiếp đưa cô về nhà đẻ.

 

Cô trong lòng khó chịu vô cùng, hít một thật sâu, khí lạnh ban đêm sộc phổi, cả l.ồ.ng n.g.ự.c đều lạnh buốt.

 

Chị dâu Hai lau khô nước mắt, xách túi vải bông về nhà.

 

Mẹ Tiêu bưng một chậu nước hắt rãnh, thấy chị dâu Hai đang cầm đèn pin. Bà sững sờ một lúc, ngập ngừng : “Tiểu Huệ?”

 

“Mẹ.” Chị dâu Hai gọi một tiếng, rảo bước lên dốc đến cửa nhà: “Mẹ ngủ ?”

 

Mẹ Tiêu trả lời, đôi mắt xếch liếc qua liếc túi vải trong tay cô: “Bây giờ đang mùa đồng áng bận rộn, con về nhà đẻ giữa đêm hôm thế ?”

 

Chị dâu Hai mấp máy môi, dám nhà họ Giang đuổi về.

 

Lúc , Tiêu Phú Quý từ trong nhà , mừng rỡ : “Chị cả, chị về .”

 

Anh xách túi vải bông nhà, mời chị dâu Hai xuống, còn đặc biệt rót cho cô một cốc nước: “Mẹ lo chị về muộn thế , lỡ xảy chuyện gì thì ?”

 

Chị dâu Hai mừng đến ngẩn , ngờ em trai nhiệt tình với như .

 

“Chị, em cô em chồng của chị trồng cái gì mà rau nhà kính? Bán chạy lắm, chắc chắn kiếm bộn tiền bỏ túi ?”

 

Tiêu Phú Quý bên cạnh cô, hề hề : “Chị bảo nó dạy nhà trồng với? Sau phát tài, em nhất định sẽ nhớ ơn nó.”

 

Chị dâu Hai trong lòng “lộp bộp” một tiếng, ngay Tiêu Phú Quý chuyện gì thì xun xoe.

 

“Chúng đều là một nhà, kiếm tiền thì dắt theo họ hàng cùng kiếm. Chúng giàu lên, Giang Mật cũng thêm một con đường.”

 

Tiêu Phú Quý thuyết phục chị dâu Hai: “Chị cả, nhà tiền , nhà rể cũng coi trọng chị hơn. Có chúng em chống lưng cho chị, ai dám coi thường chị?”

 

Anh liếc túi vải bông, cần nghĩ cũng chắc chắn là nhà họ Giang đuổi về.

 

Chị dâu Hai câu đó của Tiêu Phú Quý cho rung động, hôm nay ở cửa nhà Giang Mật, Giang Kiến Quân cô đem hết tiền trợ cấp cho nhà đẻ, khiến cô vô cùng mất mặt.

 

chuyện gì trời đất dung, Giang Kiến Quân hai lời đuổi cô , chẳng là vì coi thường cô ?

 

Nếu nhà đẻ cô phất lên, Giang Kiến Quân dám đuổi cô ?

 

Giang Mật và cô kết thù, thể giúp đỡ nhà đẻ cô?

 

Mẹ Tiêu hết, sa sầm mặt : “Tiểu Huệ, em con cũng là vì cho con. Nhà vững mạnh, con cũng ngẩng cao đầu . Cô em chồng của con là dễ bắt nạt, con mua chút đồ dỗ dành nó là .”

 

Tiêu Phú Quý nghĩ một kế: “Để con mua chút đồ, chị mang tặng Giang Mật.”

 

Tiêu Tiểu Huệ lên tiếng.

 

“Con bé c.h.ế.t tiệt , gả nhà họ Giang , một lòng hướng về nhà họ Giang, ngay cả nhà đẻ cũng giúp! Mẹ mày năm đó sinh mày, suýt nữa là gặp Diêm Vương.

 

Trước đây em mày dụ Giang Kiến Quân bờ sông, mày thể thuận lợi gả nhà họ Giang hưởng phúc ? Đồ vong ân bội nghĩa, báo ơn!”

 

Mẹ Tiêu véo một cái cánh tay chị dâu Hai, âm u : “Mày thì cút ngoài cho tao!”

 

Tiêu Tiểu Huệ ôm lấy cánh tay véo đau, c.ắ.n c.h.ặ.t môi : “Con… con chứ gì.”

 

Rồi do dự : “Nếu nó đồng ý thì ?”

 

 

Loading...