Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 72: Anh Hai Thẳng Thắn: Em Làm Chuyện Gì Trái Lương Tâm À?

Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:22:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Kiến Quân nhíu c.h.ặ.t mày, nhai dưa chuột rôm rốp, dò xét chị dâu Hai, như thể mặt biến thành khác.

 

là chuyện lạ, đây em thích gây sự với em út, chẳng chút độ lượng của chị dâu gì cả, cứ tranh hơn thua với nó.”

 

Giang Kiến Quân là ruột để ngoài da, nấy, liếc : “Hôm nay em lạ thật, ma ám , chuyện gì trái lương tâm?”

 

Trước đây cô và em út cãi , dù cô sai rành rành, cũng sống c.h.ế.t nhận sai, xin em út.

 

Lần đúng là gặp ma giữa ban ngày, cô nhận của , thật thể tin nổi.

 

“Không .” Giang Kiến Quân ăn hết quả dưa chuột còn một mẩu, đầu ruộng, bỏ khoai lang gùi tre: “Em sai thì em mà xin .”

 

Không khí gia đình của Giang Kiến Quân , tuy hồi nhỏ bà nội thích nhà họ, đồ ăn ngon đều đóng cửa , dúi cho con nhà chú Hai ăn, nhưng bố cho họ đủ tình yêu thương.

 

Họ đối xử với ba em công bằng, thiên vị ai. Nhà chỉ ba con trai, đột nhiên một cô em gái bé bỏng mềm mại, đừng bố cưng chiều, ba em họ còn tranh đối với em.

 

Em gái với ai một cái, đó liền vui như một thằng ngốc, khoe khoang mặt hai em còn cả buổi.

 

Tình cảm của bố , chuyện lớn bên ngoài lời bố, chuyện trong nhà đều do quyết.

 

Giang Kiến Quân ảnh hưởng, nên cũng lời vợ. Dù phụ nữ rời nhà đẻ, đến nhà sống, sinh con cho , chắc chắn đối với cô .

 

Một bên là gia đình, một bên là vợ, kẹt ở giữa điều hòa mối quan hệ.

 

Anh thật lòng hy vọng vợ thể rộng lượng hơn, đừng chi li tính toán, xem nhà như nhà , cả nhà hòa thuận sống qua ngày.

 

Chị dâu Hai tức c.h.ế.t, chỉ cầm cái giỏ tre đ.á.n.h cho một trận.

 

Anh tiếng ?

 

Cái gì gọi là cô độ lượng? Cái gì gọi là cô ma ám?

 

nghĩ đến chuyện ăn kiếm tiền của Giang Mật, nén cơn tức giận đang bùng lên trong bụng, cứng rắn : “Anh tìm em út xin , nó tha thứ cho em , em sẽ xin nó.”

 

Giang Kiến Quân đầu : “Không .”

 

Trước khi kết hôn, Giang Mật một lọ kem tuyết hoa hiệu Nhã Sương, tiền Giang Kiến Quân kiếm đều do Giang quản, tiền giữ mỗi tháng đều chị dâu Hai moi sạch.

 

Anh chỉ thể lén lút dành dụm, mấy tháng mới đủ tiền. Vài ngày nữa nộp lương thực công, định nhân cơ hội mua một lọ về tặng Giang Mật.

 

Chị dâu Hai sa sầm mặt, thể rõ, nếu Giang Kiến Quân sẽ nổi khùng với cô .

 

tức giận buông một câu: “Anh thì đừng phòng ngủ.”

 

Giang Kiến Quân quen, để tâm, tiếp tục đào khoai lang.

 

Chị dâu Hai thấy uy h.i.ế.p, dùng chuyện về nhà đẻ để chọc tức , cuối cùng sợ chuyện ầm ĩ lên khó giải quyết, liền mặt bỏ .

 

?

 

Giang Mật về nhà cất tiền xong, xắn tay áo rửa tay, bắt đầu chuẩn bữa tối.

 

“Chị dâu/Chị dâu, tụi em về !” Hai đứa nhỏ nhanh ch.óng chạy nhà.

 

“Hai đứa chơi ?” Giang Mật thò đầu từ nhà bếp, thấy hai đứa mồ hôi nhễ nhại, quần áo ướt sũng: “Mau đồ , như hai con khỉ con bẩn thỉu.”

 

“Tụi em đến trường chơi ạ.” Hai b.í.m tóc của Tiêu Noãn Noãn bung , quần áo càng bẩn hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-72-anh-hai-thang-than-em-lam-chuyen-gi-trai-luong-tam-a.html.]

Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé nóng đến đỏ bừng, nổi bật đôi mắt đen láy long lanh: “Chị dâu, Noãn Noãn tắm.”

 

“Được, em mau phòng lấy quần áo .” Giang Mật rút một thanh củi khỏi bếp lò, vặn nhỏ lửa, xách một cái xô múc nửa xô nước nóng, pha thêm nửa xô nước lạnh, xách phòng nhỏ của cô bé đổ chậu gỗ, nhỏ vài giọt nước hoa: “Noãn Noãn tắm nhanh lên, nước nóng lắm .”

 

Tiêu Noãn Noãn bí mật cầm một thứ, nhét tay Giang Mật: “Chị dâu, chị ăn .”

 

Giang Mật một nắm rễ cỏ trắng nõn trong tay, từng đoạn dài bằng bàn tay.

 

“Chị dâu, cái ngọt lắm đó.” Tiêu Noãn Noãn lên hai lúm đồng tiền, ngọt ngào mềm mại: “Em và Hai đào củ to lắm!”

 

Giang Mật nhận thứ trong tay là rễ cỏ tranh, đây là một vị t.h.u.ố.c. Hai đứa nhỏ cố tình đào lên, rửa sạch, như dâng vật báu để cô ăn.

 

Trẻ con ở nông thôn nhiều đồ ăn vặt, đào rễ cỏ tranh ăn cho vui miệng.

 

Cô cầm một cọng cho miệng nhai, nước ngọt thanh, ngọt đến tận đáy lòng.

 

“Noãn Noãn, ngon quá, ngọt thật!” Giang Mật cong cong mày mắt, “chụt” một cái lên má Tiêu Noãn Noãn: “Mau tắm , chị dâu đồ ăn ngon cho hai đứa!”

 

Tiêu Noãn Noãn cũng theo, để lộ hàm răng trắng nhỏ, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t vạt áo cũng thả lỏng.

 

Chị dâu ngon!

 

“Lần em đào cho chị dâu!” Tiêu Noãn Noãn vô cùng phấn khích, đôi mắt sáng lấp lánh, dường như thể chút gì đó cho Giang Mật là một việc khiến cô bé vui.

 

“Được chứ!” Giang Mật véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô bé, thật đáng yêu. “Lần thể dắt chị dâu cùng!”

 

Tiêu Noãn Noãn gật đầu lia lịa, hứa nhất định sẽ dắt cô .

 

Giang Mật bếp mấy món, đậu đũa thái hạt lựu xào thịt, cải thảo xào, sườn non bò kho tàu, canh củ cải hầm xương ống heo.

 

Tiêu Lệ từ bên ngoài về, sân ngửi thấy mùi thơm thanh mát của củ cải, át mùi thơm nồng nàn và cay đậm của sườn bò kho.

 

Anh đặt chiếc túi vải bạt ở cửa, rửa tay sạch sẽ bên giếng, nhà.

 

Giang Mật múc xong ba bát canh, đang định xuống thì một bóng đen bao trùm lấy.

 

Cô ngẩng đầu lên, thấy đàn ông ở cửa, liền nở một nụ rạng rỡ: “Anh về , em cứ tưởng tối mới về, mau xuống ăn cơm.”

 

Tiêu Lệ khí ấm cúng trong nhà, những đường nét sắc cạnh khuôn mặt trở nên mềm mại: “Ừ, về nhà .”

 

Giang Mật đẩy bát canh của đến chỗ Tiêu Lệ, bếp lấy một cái bát khác: “Uống canh , ăn cơm.”

 

Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn tắm xong, sạch sẽ, ngoan ngoãn , bưng bát húp một ngụm canh, nước canh thanh đạm mang theo chút vị ngọt của củ cải, hòa quyện với vị ngọt của xương, ngon thể tả!

 

Họ uống xong canh, dùng đũa gắp mấy miếng sườn bò, miếng sườn nào cũng trượt khỏi kẽ đũa, bèn dùng tay cầm lên gặm.

 

Tiêu Dương dường như quên quyết tâm khuất phục mỹ thực của , dùng ánh mắt của chú cún con gặm xương Giang Mật: “Chị dâu, ngon quá, ngày mai em thể ăn sườn nữa ạ?”

 

“Đương nhiên là .” Giang Mật : “Các em thể gọi món, chỉ cần là món thể mua , chị đều cho các em.”

 

Tiêu Dương vui vẻ toe toét , thịt vụn dắt kẽ răng.

 

Tiêu Lệ nhắc nhở: “Lát nữa xỉa răng.”

 

Tiêu Dương còn nhỏ nhưng sĩ diện, nhận vấn đề, liếc Giang Mật, hổ đến đỏ bừng mặt, lập tức cảm thấy miếng thịt trong tay còn thơm nữa. Cậu bé vội ngậm miệng , trượt xuống gầm bàn moi răng.

 

Giang Mật nín đến khó chịu, đôi mắt hoa đào ngấn nước đối diện với đôi mắt đen láy của đàn ông, nụ của cô dần tắt.

 

 

Loading...