Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 60: Thu Hồi Đất
Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:22:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm qua Giang Mật đến trường tư vấn, xem tuổi của Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn thể học lớp mẫu giáo , gặp ông trong hội trường của trường.
Hiệu trưởng Hạ thấy Giang Mật, mỉm : “Đồng chí, là hiệu trưởng trường tiểu học thôn Thanh Thủy, họ Hạ. Cô một mảnh đất ở cạnh trường, hôm nay đến để tìm hiểu với cô một chút.”
Giang Mật trong lòng khẽ động, nhanh thu hồi ?
“Được.” Giang Mật đẩy cửa, nhiệt tình mời: “Hiệu trưởng Hạ, mời nhà .”
Hiệu trưởng Hạ khẽ gật đầu, nhà bàn vuông.
Giang Mật rót cho ông một bát nước .
Hiệu trưởng Hạ hỏi: “Mảnh đất ở trường, cô dự định gì ?”
Giang Mật mặt đổi sắc : “Nhà cũ quá , mua mảnh đất ở trường định xây nhà, tiện cho hai đứa nhỏ học.”
Hiệu trưởng Hạ quanh căn nhà, tường đất vàng úa, nền đất đen kịt, chỉ bức tường cạnh bàn vuông là dán báo cũ.
Thời đại , về cơ bản nhà nào cũng như , một ít gia đình điều kiện hơn sẽ quét vôi trắng lên tường, nhà chính lát xi măng.
Ông tìm hiểu, Giang Mật bán rau ở ngoài, điều kiện gia đình cải thiện, xây nhà là chuyện bình thường.
“Vậy .” Hiệu trưởng Hạ uống một ngụm , chậm rãi : “Nước hiện nay đang tiến hành cải cách giáo d.ụ.c sơ bộ, đào tạo nhiều nhân tài. Không chỉ tập trung giáo d.ụ.c đại học, mà cả giáo d.ụ.c cấp cũng chú trọng.
Trường chúng ban đầu học sinh của hai thôn lân cận đến học, mở rộng phạm vi, trẻ em của các thôn cách bảy tám dặm cũng phân trường chúng .”
Giang Mật nghĩ đến môi trường cô thấy ở trường hôm qua, chỉ sáu phòng học nhỏ, lớp sáu. Từ năm 79, tiểu học đổi thành hệ sáu năm, thôn Thanh Thủy vì thiếu giáo viên nên vẫn luôn lớp sáu. Nếu học tiếp, đến trường tiểu học ở thị trấn học lớp sáu.
Bây giờ chỉ nhà nước coi trọng trí thức và nhân tài, mà ý thức của dân làng cũng thức tỉnh. Thời đại thi đỗ trung cấp, nhà nước sẽ bao phân công.
Hiện nay nông thôn coi trọng giáo d.ụ.c, vì để đổi vận mệnh của gia đình và con cái, thầy cô dạy vất vả, học sinh học vất vả, phụ nuôi vất vả.
Hiệu trưởng Hạ thẳng mục đích: “Có mấy giáo viên nghiệp sư phạm phân về trường chúng , học kỳ sẽ mở lớp sáu, nhưng đủ phòng học. Chúng định mở rộng, mảnh đất của cô ở cạnh trường, chúng định mua mảnh đất .”
Giang Mật thông tình đạt lý : “Trường học xây dựng là để cung cấp môi trường giáo d.ụ.c hơn cho trẻ em. Chúng là một phần hưởng lợi, đương nhiên ủng hộ.”
“Cảm ơn cô ủng hộ công việc của chúng .” Hiệu trưởng Hạ thở phào nhẹ nhõm: “Chúng đo đạc, mảnh đất đó hơn sáu trăm mét vuông. Chúng sẽ xin ý kiến cấp và các ban ngành liên quan, cố gắng tranh thủ cho cô một mức giá .”
Thông thường mở rộng hoặc đường, chiếm một ít đất cần trả tiền. mảnh đất diện tích quá lớn, chỉ thể xin cấp .
Giang Mật : “Được, sẽ về bàn bạc với chồng .”
Mảnh đất là đất tổ, đất canh tác của làng, nên cần tìm đến ủy ban làng.
Hiệu trưởng Hạ nhận câu trả lời, về trường soạn thảo văn bản xin phép.
?
Hiệu trưởng Lâm và phó hiệu trưởng, kế toán trở về trường.
Phó hiệu trưởng đóng cửa phòng hiệu trưởng, Hiệu trưởng Lâm đang bưng cốc sứ tráng men uống nước, sắc mặt : “Chất lượng rau củ của Giang Mật là hàng đầu, nhưng giá của cô cũng cao, giá thành tăng lên, đều lấy từ phụ . Đến lúc đó phụ chắc chắn sẽ ý kiến!”
“Giang Mật sẽ cho một mức giá hợp lý.” Hiệu trưởng Lâm ánh mắt kiên định phó hiệu trưởng, “Chúng thể dùng cùng một mức giá, mua nguyên liệu chất lượng nhất, tại chọn phương án kém hơn?”
Hiệu trưởng Lâm rõ, chú của phó hiệu trưởng ở phòng giáo d.ụ.c. Vì coi bà gì, thậm chí thế bà.
Tiếc là vì gia thế của bà, ông chỉ thể mơ mộng hão huyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-60-thu-hoi-dat.html.]
“Bên phụ , sẽ giải quyết, cần ông lo.” Giọng điệu của Hiệu trưởng Lâm cho phép bàn cãi, thêm với ông : “Nếu ông việc gì, mời rời khỏi văn phòng của , việc xử lý.”
Phó hiệu trưởng thấy bà ghế, bắt đầu xử lý văn kiện, tức đến mặt mày xanh mét.
Ông mở cửa, “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa .
Phó hiệu trưởng mặt mày âm u, một phụ nữ ở nhà chăm chồng dạy con, chạy ngoài bừa.
Ông lạnh vài tiếng, Lâm Tri Thu rõ ràng quen Giang Mật, cố tình chống đối ông để mua rau của Giang Mật, chắc chắn nhận tiền hoa hồng của Giang Mật.
Vì con trẻ? Nói thật cao cả!
Chẳng là để mưu lợi cá nhân ?!
Phó hiệu trưởng uống một cốc nước trong văn phòng của , vẫn nguôi giận, ông trực tiếp đạp xe đến phòng giáo d.ụ.c.
Khóa xe đạp xong, đối diện thấy một đàn ông trung niên tới.
Người đàn ông trung niên gầy và cao, mặc quần áo màu xanh lam, chân một đôi giày giải phóng, tay xách một chiếc cặp công văn.
Phó hiệu trưởng nheo mắt, gọi ông : “Ông là Hạ Văn Đào?”
Hiệu trưởng Hạ dừng bước, kỹ phó hiệu trưởng, nhận : “Anh là… Lưu Sơn?”
“Bạn học cũ, ngờ gặp ở đây.” Lưu Sơn vỗ vai Hạ Văn Đào, nhiệt tình : “Nhiều năm gặp, đang ở ?”
Hạ Văn Đào : “ đang hiệu trưởng ở trường tiểu học thôn Thanh Thủy.”
“Thôn Thanh Thủy?” Lưu Sơn nghĩ đến Giang Mật, nụ mặt nhạt : “Nơi khỉ ho cò gáy, dân trí thấp, dạy học ở đó, thật là vất vả cho .”
“Dân làng chất phác.” Hạ Văn Đào bênh vực thôn Thanh Thủy: “Họ coi trọng giáo d.ụ.c, trường năm nay tăng thêm học sinh, cơ sở vật chất đủ, chúng cần xin mở rộng. Đồng chí Giang tự nguyện nhường đất xây nhà của , ủng hộ công việc của chúng . Mảnh đất đó còn là đất tổ, bình thường sẽ bán, tư tưởng của cô cởi mở.”
“Giang?” Lưu Sơn nhạy cảm với họ Giang: “Tên gì?”
Hạ Văn Đào: “Giang Mật.”
Lưu Sơn: “…”
Đâu cũng cô !
Ông bực bội : “Anh việc , hôm nào rảnh chúng hàn huyên.”
“Được.” Hạ Văn Đào phòng giáo d.ụ.c.
Lưu Sơn trong phòng thường trực, đợi Hạ Văn Đào rời , mới đến văn phòng của chú .
“Cốc cốc.”
“Mời .”
Lưu Sơn đẩy cửa , liếc thấy Lưu Quần đang bàn việc, đang cúi đầu xử lý văn kiện.
“Chú Hai.” Lưu Sơn đến bàn việc, thấy bên trái một tập văn kiện, ông thêm hai cái, mục đích đến đây: “Cháu đến tìm chú để phản ánh một việc, trường chúng xây dựng căng tin ? Bây giờ đang chọn nhà cung cấp, cháu thấy một nhà cung cấp, chất lượng của họ , giá rẻ nhất, Lâm Tri Thu từ chối. Lâm Tri Thu chọn một nhà cung cấp khác, chất lượng thì , nhưng giá đắt nhất, đây là cho phụ ý kiến ?”
Lưu Quần nhíu mày, đặt b.út máy xuống, ngẩng đầu Lưu Sơn.
“Chú Hai, chú công tác tư tưởng cho bà .” Lưu Sơn mặt mày tươi , thiết : “Cháu tin là các phụ đều thích giá rẻ.”