Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 50: Anh Không Chê Món Em Nấu

Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:22:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mật về đến nhà, đang ở bên giếng rửa sạch bùn đất chân.

 

Giang Điềm ở cổng sân, vũng nước bùn chân Giang Mật, trong lòng khá hả hê, Giang Mật sẽ lụng vất vả ngoài đồng.

 

Gia đình họ hôm nay thuê một cửa hàng cách chợ nông sản một dặm.

 

Cửa hàng rộng ba mươi mét vuông, một gác lửng, đó thể ngủ, ăn.

 

Giá đắt một chút, mười lăm đồng một tháng, còn trả ba tháng tiền thuê. Mặc dù một lúc mất bốn mươi lăm đồng, nhưng tiền còn hơn tám mươi đồng trong túi, đủ để cô lấy hàng một ngày.

 

Trước khi về thôn, cô thỏa thuận với ông chủ bán buôn, ông sẽ bán rau cho Giang Mật nữa.

 

Sau khi Giang Mật nguồn hàng, thể ăn , cuộc sống sẽ như bây giờ.

 

“Chị Mật.” Giang Điềm nghĩ đến mục đích đến đây của , đè nén sự đắc ý trong lòng. Cô từ cổng , đưa bốn quả trứng trong tay qua: “Em về thôn dọn đồ, tiện thể đến xin chị.”

 

“Hả??” Giang Mật ngơ ngác.

 

Giang Điềm nhận ? Giang Điềm đổ hết bất hạnh lên đầu cô là may !

 

“Trước đây em gây sự ở quán cơm Vạn Đức, gây ảnh hưởng cho quán.” Giang Điềm vẻ mặt áy náy, “Chị, ngày mai chị đến quán giao rau ? Chị thể đưa em cùng ? Em xin ông chủ.”

 

Giang Mật suy nghĩ một chút, hiểu mục đích của Giang Điềm. Giang Điềm cướp mối ăn của cô, hôm nay đặc biệt đến đây để hỏi xem ngày mai cô đến quán giao rau , là tìm cơ hội để đào góc tường đây mà?

 

Cô giọng điệu thờ ơ: “Hai ngày nay chị , đợi khi nào lên huyện, sẽ đưa em đến quán.”

 

Giang Điềm , đây là cơ hội ?

 

Cô kìm nén sự phấn khích trong lòng, thất vọng : “Thôi , đến lúc đó chị đến tìm em.” Để tính sổ.

 

Mấy chữ cuối cùng, cô .

 

Giang Mật hết kiên nhẫn, trực tiếp đuổi : “ nấu cơm , cầm đồ của cô cút .”

 

Giang Điềm vì giọng điệu ác liệt của cô mà tức giận, ngược tâm trạng rời . Ngày mai Giang Mật đến quán, cô sẽ mượn danh nghĩa của Giang Mật để giao rau đến quán. Dù ông chủ quán cũng hai là chị em, chắc chắn sẽ tin lời cô.

 

?

 

Tiêu Lệ từ huyện về thôn, đúng lúc hoàng hôn.

 

Vừa đến cửa nhà, gặp Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn từ nhà họ Giang về.

 

Tiêu Lệ vô thức lưng chúng, thấy bóng dáng Giang Mật.

 

“Anh cả, tìm chị dâu ?” Tiêu Noãn Noãn nắm lấy một ngón tay của Tiêu Lệ, má lộ hai lúm đồng tiền nhỏ, giọng non nớt: “Chị dâu đang ở nhà nấu cơm đó.”

 

Cô bé nhíu mũi: “Em ngửi thấy mùi thơm !”

 

Tiêu Lệ dùng ngón tay cọ mũi bé: “Người bẩn thỉu, mau nhà rửa tay.”

 

Tiêu Noãn Noãn “ồ” một tiếng, nhảy chân sáo sân.

 

Tiêu Dương liếc tay Tiêu Lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-50-anh-khong-che-mon-em-nau.html.]

 

Tiêu Lệ nhíu mày: “Có chuyện gì?”

 

Tiêu Dương bĩu môi, cúi đầu sân. Đột nhiên, bé bám khung cửa, mở to đôi mắt đen láy : “Anh cả, vợ hôm nay hôn em một cái.”

 

“Chị dâu cũng hôn em!” Đầu nhỏ của Tiêu Noãn Noãn cũng đột nhiên ló , đôi mắt to long lanh khuôn mặt tái xanh của Tiêu Lệ hỏi: “Anh cả, chị dâu hôn ?”

 

Tiêu Lệ: “…”

 

Tiêu Dương đưa tay véo má Tiêu Noãn Noãn: “Đồ ngốc, chị dâu đương nhiên hôn cả !”

 

Đôi mắt Tiêu Noãn Noãn sáng lấp lánh, dùng logic của : “Chị dâu thích chúng , nên hôn chúng . Chị dâu thích cả, chắc chắn hôn cả !”

 

Vốn định khoe khoang, Tiêu Dương, rằng chị dâu hôn , thèm cả cọ mũi . tự chứng, rằng chị dâu cũng hôn cả, thì khoe khoang cái gì?

 

Tiêu Dương chính cho ngốc đến phát , buồn bực kéo Tiêu Noãn Noãn chạy về nhà rửa tay.

 

Tiêu Lệ hôn càng buồn bực hơn, mũi tên lạnh lẽo xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c cũng chỉ đến thế là cùng.

 

Anh đặt quần áo bẩn xuống, trực tiếp bếp.

 

Giang Mật đang bận rộn trong bếp, chuẩn tám món ăn.

 

Tiêu Lệ liếc cái mẹt lớn bàn, bên trong đầy rau thái xong. Đột nhiên, ánh mắt dừng , đất một bó rau mùi rửa.

 

“Rau mùi cần rửa ?” Tiêu Lệ cúi xuống nhặt một bó rau mùi, thấy trong bát thịt bò kho, món ăn kèm với rau mùi.

 

“Không cần.” Giang Mật vung xẻng, đổ một gáo nước nồi, đậy nắp gỗ , “Hôm nay nhà khách, ăn rau mùi. Hôm nay cho rau mùi, để tránh vấn đề.”

 

Tiêu Lệ nhặt xong rễ rau mùi, câu , “ừm” một tiếng, đặt rau mùi xuống đất. Đột nhiên, một bàn tay mềm mại nắm lấy cổ tay , lấy rau mùi từ tay .

 

Anh đầu , đối diện với đôi mắt ngập tràn ý của cô.

 

Giang Mật : “Anh thích ăn rau mùi, lát nữa em thái một ít để bát nhỏ, lúc múc rau, để một phần nhỏ cho rau mùi .”

 

“Không cần phiền phức.” Tiêu Lệ lấy rau mùi trong tay cô, trầm giọng : “Sau em thể cho ăn, hôm nay nhà khách, cứ ưu tiên khách .”

 

Anh câu , vẫn luôn chằm chằm mắt Giang Mật, xem phản ứng của cô.

 

Giang Mật tủm tỉm : “Được, ngày mai cho món rau mùi xào giấm.”

 

Tiêu Lệ mím môi, biểu cảm của cô đổi, tự nhiên tiếp lời. Cô ý định rời xa , họ còn tương lai. Hay là hiểu ý trong lời của ?

 

“Không cần đặc biệt món gì cho .” Anh cô một lúc lâu, ngón cái lau mồ hôi mũi cô: “Em nấu, chê.”

 

Giang Mật ngẩn .

 

Lúc , Tiêu Dương từ ngoài chạy : “Chị dâu, khách đến !”

 

Giang Mật món ăn trong nồi, vội vàng đẩy lưng Tiêu Lệ, “Mau tiếp khách.”

 

Tiêu Lệ đến cửa nhà chính, thấy hai bước sân, ánh mắt lập tức trầm xuống. Người đàn ông bên cạnh Lâm Quế Phương, chính là đàn ông hôm nay trò chuyện với Giang Mật ở cửa Cục Đất đai.

 

 

Loading...