Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 406: Sóng Gió Tại Bữa Tiệc

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:15:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiệm cơm của Giang Mật dần quỹ đạo, lượng khách tương đối định, quen ít quen, quen dẫn bạn bè đến, tiếng tăm cũng , vì việc kinh doanh ngày càng phát đạt, cô thể thả lỏng một chút.

 

Hôm nay tan sớm, về đến nhà lúc chín rưỡi, hai ông bà thường ngày bảy tám giờ ngủ, vẫn còn đang chơi với con.

 

Ông cụ Dương ghế sô pha, trong lòng ôm Tiểu An An, miệng kể những câu chuyện thú vị về cuộc kháng chiến của .

 

Giang Mật quen với cảnh , việc ông cụ thường nhất là kể chuyện trường chinh của .

 

Điều đáng ngạc nhiên là Tiểu An An hề quấy , mắt tròn xoe ông cụ, như thể hiểu .

 

Ông cụ Dương một khán giả nhỏ, càng thêm hứng thú, tinh thần ngày càng hơn, nụ mặt cũng nhiều hơn.

 

Bà cụ thì một bên chơi với Tiểu Ninh Ninh, thỉnh thoảng phá đám ông cụ, cả nhà hòa thuận vui vẻ.

 

Giang Mật mệt mỏi tan biến, phịch xuống chiếc ghế sô pha đơn bên trái, cả như xương, co rúm .

 

Bà cụ thấy Giang Mật, run rẩy dậy: “Mật Mật, Phụng hầm canh bong bóng cá cho cháu, bà múc cho cháu.”

 

Giang Mật ngăn cản, nếu giành , bà cụ trong lòng sẽ vui: “Bà ơi, cần múc nhiều ạ, nửa bát là , cháu khẩu vị.”

 

“Được thôi.” Nụ mặt bà cụ càng sâu hơn, trong lòng con cháu coi như vật trang trí.

 

Ông cụ mí mắt của Giang Mật, thở dài một : “Cơ thể cháu vẫn hồi phục, thức khuya dậy sớm, cơ thể sẽ chịu nổi. Nhìn xem quầng thâm mắt nghiêm trọng thế nào, đừng nghĩ còn trẻ mà quý trọng sức khỏe, đến khi tuổi, cháu hối hận cũng kịp.”

 

“Ông ơi, cháu mà, chỉ là ban đêm dậy, ngủ đủ giấc.” Giang Mật ngáp một cái, thể ngủ gật bất cứ lúc nào.

 

“Bây giờ Thiển Thiển giúp cháu gánh vác, cháu cũng đỡ hơn một chút, đợi cháu đủ trăm ngày, em về Nam Huyện, thể sẽ bận rộn hơn.”

 

“Cháu thuê thêm vài .” Ông cụ Dương thương Giang Mật, chút thịt nuôi lúc m.a.n.g t.h.a.i và ở cữ, bây giờ mất hết: “Ta quen mấy , hai từ đội nấu ăn về hưu, họ việc xuất sắc, còn lập công, ít món đặc sản, món ăn nghệ thuật, điểm tâm các loại.

 

Còn một là đầu bếp riêng của một lão thủ trưởng, tám món ăn lớn, săn đón, ít đợi lão thủ trưởng về quê là giành giật . Nếu cháu , ông sẽ đưa đó về cho cháu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-406-song-gio-tai-bua-tiec.html.]

Lòng Giang Mật khẽ động: “Ông ơi, lão thủ trưởng mang đó ?”

 

Ông cụ: “Đầu bếp tuổi, hơn năm mươi , rời Kinh Thị.”

 

Giang Mật lo lắng: “ nếu săn đón như , đầu bếp riêng cho , vẫn nhàn hơn ở tiệm cơm, cháu lo ông chịu.”

 

Ông cụ đắc ý: “Cháu đừng lo, chỉ cần cháu mở lời, ông xin , ai dám giành với ông. Ông lựa chọn nào khác, chỉ thể theo cháu việc.”

 

Mắt Giang Mật sáng lên, ngưỡng mộ : “Ông ơi, ông thật lợi hại!”

 

Bà cụ mang đến một bát canh bong bóng cá, phá đám: “Ông là một hổ, ai dám giành với ông ? Chỉ sợ tranh cãi với ông , ông lăn đất.”

 

Giang Mật: “…”

 

Cô ngẩn , dường như ngờ ông cụ còn một mặt… vô liêm sỉ như , đảo mắt ông cụ.

 

Ông cụ hừ nhẹ một tiếng, tức giận : “Cái gì gọi là sợ lăn đất? Ta là phận, là bước từ trong mưa b.o.m bão đạn, thể hổ? Ta đó là… đó là do kích động, cơ thể chịu nổi.”

 

Nói đến cuối, ông ôm n.g.ự.c: “Ôi, bà xem, tức c.h.ế.t .”

 

Bà cụ: “…”

 

Giang Mật: “…”

 

Không thể trêu .

 

Giang Mật bất đắc dĩ vỗ về ông cụ, nhắc đến chuyện cô từ thiện, hy vọng ông cụ cầu nối, trực thuộc chính phủ.

 

Ông cụ Giang Mật việc thiện, liền vui vẻ đồng ý.

 

Trong nháy mắt, ngày Kỷ phu nhân tổ chức tiệc đến.

 

 

Loading...