Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 404: Lời Hứa Của Lão Giáo Sư
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:15:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mật bận rộn đến hai rưỡi chiều, tiệm cơm mới vắng khách.
Vì mới sinh con, cô lâu việc, đột nhiên bếp mệt đến đau lưng mỏi gối, hai tay rã rời, trong góc uống nước.
“Chị Mật!” Lâm Thiển Thiển cầm sổ sách đến, mắt sáng lấp lánh : “Sáng nay cộng cả tiền thẻ, doanh thu năm sáu trăm tệ. Khách hàng thấy đồ ăn ở đây ngon miệng, khai trương thẻ khuyến mãi nên thẻ nhanh. Mấy bao lì xì đó khách rút hết, khách đến lì xì, nên thêm một ít.”
“Hy vọng việc kinh doanh cũng sẽ phát đạt như .” Giang Mật đ.ấ.m đ.ấ.m cánh tay : “Những món nào bán chạy nhất?”
“Gà , cá kho tộ, thịt bò, những món mặn .” Lâm Thiển Thiển lật xem sổ sách, mặt mày tươi : “Em hỏi , giá cả ở đây đắt, một con gà ba tệ, nửa cân thịt bò một tệ, coi như là bình dân. Những nơi trang trí tương tự chúng , giá cả đắt hơn một chút.”
Giang Mật cầm lấy sổ sách xem qua một lượt, trong lòng tính toán: “Khách mời của em về hết ?”
“Chưa, đang nghỉ ngơi trong phòng riêng lầu.” Lâm Thiển Thiển phát hiện một khoản tính sai: “Em sắp xếp sổ sách .”
“Vất vả cho em .” Giang Mật xoa đầu Lâm Thiển Thiển, nhanh ch.óng lên lầu hai, đẩy cửa phòng riêng cuối hành lang, bên trong vẫn đang trò chuyện, “Mọi ở đây ăn tối xong hẵng về.”
“Không cần , em vất vả quá , chúng thêm một lát nữa là về.” Tổng giám đốc Kỷ mặt mày hồng hào, bình thường thể quen những nhân vật lớn , hôm nay nhờ phúc của Giang Mật chung một bàn, phát hiện các vị ông lớn đều hòa nhã dễ chuyện, ông ăn một bữa cơm mà vài cơ hội kinh doanh: “Hôm khác đến ủng hộ em.”
Giang Mật định gì đó, nhưng thấy ông cụ Dương đang dựa ghế, vẻ mặt mệt mỏi, lòng cô thắt , vội vàng tới.
“Ông ơi, cháu bảo Tiêu Lệ đưa ông về nhé?”
Giang Mật liếc Tiêu Lệ một cái, chút trách móc chăm sóc cho lớn tuổi.
Ông cụ Dương thấy giọng Giang Mật, liền tỉnh táo hơn một chút: “Cháu đừng trách Tiểu Lệ, lâu thấy cảnh náo nhiệt như , ham vui ở .”
Lòng Giang Mật chua xót, già tinh thần trống rỗng, mong con cháu quan tâm, nhưng cũng lo vô dụng, sẽ gây phiền phức cho con cháu, hy vọng thể giúp gì đó, thể hiện giá trị của bản .
“Ở nhà mấy đứa nhỏ, ngày nào cũng ồn ào với ông, ông đừng chê phiền nhé.” Giang Mật đợi ông cụ , liền bảo Tiêu Lệ đưa hai ông bà về nhà họ Tiêu.
Chân Hồng Minh, Cố Lan Thanh, Lâm Quế Phương và vợ chồng giáo sư Cung cũng dậy cáo từ.
Giang Mật cầm quà tặng, tiễn họ về.
Sau đó lên lầu gọi Giang mang con về cùng, cùng Tiêu Lệ dìu hai ông bà lên xe.
Quay trở phòng riêng, chỉ còn vợ chồng tổng giám đốc Kỷ và giáo sư Cao.
Giang Mật giáo sư Cao chuyện , liền hiệu cho Kỷ phu nhân, ý bảo bà đợi một lát.
Cô xuống bên cạnh giáo sư Cao, rót một tách Lục An Qua Phiến: “Cháu thích loại , vị đậm mà đắng, thơm mà chát.”
“Trà hương thơm thanh nhã, vị ngon đậm đà, đặc biệt yêu thích nó.” Giáo sư Cao cầm tách nhấp vài ngụm: “Trà mua thể nào sánh với hương vị ở đây của cháu.”
Tất nhiên là sánh , vì pha bằng nước trong gian, hương vị chắc chắn tầm thường.
“Lát nữa thầy cầm một gói của cháu về nhé.” Giang Mật đặt ấm xuống, cả dựa bàn, lười biếng : “Thầy chuyện gì ạ?”
Giáo sư Cao thấy sắc mặt Giang Mật tái, lẽ là do cơ thể hồi phục hẳn, ông liếc tổng giám đốc Kỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-404-loi-hua-cua-lao-giao-su.html.]
Tổng giám đốc Kỷ ý, dẫn vợ rời khỏi phòng riêng.
“Hạt giống rau củ mà cháu cung cấp, viện nghiên cứu của chúng đều trồng thành công, đầu tư các cơ sở thử nghiệm ở cả miền Nam và miền Bắc, nếu thành công, công lao của cháu là thể kể hết.” Giáo sư Cao nghiên cứu
Họ hạt giống mới, khi báo cáo nghiên cứu, tự nhiên gây chấn động trong và ngoài nước. Giáo sư Cao mới những giống , tuy nước ngoài những giống tương tự, nhưng ưu việt bằng, tương đương với phiên bản cải tiến nâng cấp.
Giang Mật lúc đầu là một Hoa kiều phát triển ở nước ngoài cho hạt giống, ngoài tiết lộ thêm gì.
Giáo sư Cao cũng truy hỏi đến cùng, dù tác dụng mang lợi ích cho dân là .
“Giống cây cháu cung cấp là thành quả nghiên cứu của khác ?”
So với những thứ khác, giáo sư Cao quan tâm đến điều hơn, lo lắng sẽ chiếm đoạt thành quả của khác.
Giang Mật thế nào, đối với thời đại , tự nhiên là thành quả nghiên cứu của khác, vì nó xuất hiện.
Họ bây giờ đang ở trong thế giới của một cuốn sách, sẽ tồn tại tình huống giáo sư Cao cướp công của khác. Trong thế giới thực, quỹ đạo phát triển sẽ đổi vì cô xuyên sách.
Giang Mật đắn đo : “Cháu chỉ cung cấp hạt giống cho thầy, đó là thành quả nghiên cứu của chính thầy. sự tồn tại của những hạt giống , chắc chắn là dốc hết tâm huyết nghiên cứu , cháu là ai nghiên cứu, chỉ là tình cờ .
Hiện tại báo cáo nghiên cứu học thuật, dẫn đến tiến độ nghiên cứu cây trồng đình trệ, cũng quảng bá rộng rãi.
Khi thầy công bố bài báo học thuật, thể ghi chú rằng hạt giống là do một chuyên gia giấu tên lai tạo, thầy tình cờ hạt giống để nghiên cứu. Bây giờ công bố là hy vọng thành quả nghiên cứu thể tạo bước đột phá quan trọng trong nghiên cứu nông nghiệp, mang lợi ích cho dân.”
Giáo sư Cao cô , lòng lập tức nhẹ nhõm. Vừa chiếm công của khác, chia sẻ thành quả nghiên cứu.
“Đây đều là công lao của thầy, cháu là công thần gì cả, chỉ là mượn hoa dâng Phật thôi.” Giang Mật là thông minh, rằng lâu ngày sẽ giấu giáo sư Cao, nhưng chỉ cần cô , ai thể ép cô?
Tại nhất định giải thích nguồn gốc của hạt giống? Dù cô khăng khăng là nhặt , ai thể chứng minh cô dối?
Dù cô dối, thì thể gì?
Cũng là g.i.ế.c cướp của mà .
Những loại cây trồng cô cung cấp đều là hàng thật giá thật, cũng lấy hàng giả để lừa .
“Sau nếu ai hỏi, thầy đừng hạt giống là từ cháu mà , hạt giống của cháu là từ thầy mà .” Giang Mật ngại phiền phức.
Giáo sư Cao hiểu nỗi khổ của Giang Mật, truy cứu nguồn gốc hạt giống từ đến ý nghĩa gì, dù thể mang đột phá cho viện nghiên cứu là .
“Nếu hạt giống cháu cung cấp, chúng sớm nhất cũng mất hơn mười năm mới nghiên cứu những giống cây trồng ưu việt , muộn nhất thể là vài chục năm, giúp chúng nhiều. Nếu cháu ẩn danh, thì ông Cao sẽ ghi nhớ công lao của cháu, việc gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm ông.”
Lòng Giang Mật khẽ động, quả thực việc cần giáo sư Cao giúp đỡ.
“Tạm thời , đến lúc cần, cháu sẽ tìm thầy.” Giang Mật nghĩ rằng đợi Tiêu Lệ thành hai dự án trong tay, vốn vòng mới đầu tư nghiên cứu khoa học, lúc đó nhất định dùng đến mối quan hệ của giáo sư Cao.
“Được, nếu cháu tạm thời việc gì cần ông giúp…” Giáo sư Cao xách một cái túi vải bố từ bàn lên, “Bây giờ ông một việc cần cháu giúp.”
Giang Mật: “??”