Thập Niên 80: Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn, Cả Nhà Xem Tôi Là Bảo Bối - Chương 392: Các Người Đều Là Người Quan Trọng Nhất Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:15:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liêu Hồng Tinh trái , cửa nhà hàng xóm khóa, thở phào nhẹ nhõm.
“Ông chủ Mạnh, , đừng đến nhà , khác thấy .” Liêu Hồng Tinh đóng cửa , vui : “Lần sắp xếp một đến tìm , chúng gặp ở nơi khác.”
Mạnh Đình từng sắc mặt khác, nếu vì Liêu Hồng Tinh công thức trong tay, trở mặt bỏ .
“Anh sợ cái gì?” Mạnh Đình giọng điệu : “Bị khác thấy, cũng chẳng lợi lộc gì.”
Liêu Hồng Tinh giờ luôn nịnh nọt khác, sắc mặt để sống, đột nhiên tâng bốc, liền lâng lâng, dùng lỗ mũi Mạnh Đình.
“Anh ý kiến gì với ? Anh thành ý hợp tác thì thôi , dù cũng chỉ .” Liêu Hồng Tinh cao : “Trước đây một công ty liên lạc với , cho một nửa cổ phần, thêm hai mươi vạn. chỉ lấy của mười vạn đồng, là nể mặt lắm , còn dám tỏ thái độ với ?”
Sắc mặt Mạnh Đình âm trầm, nuốt giận trong: “ mang tiền đến , chọn nhà khác thì phiền nữa.” Nói xong, cố tình dậy bộ .
Vẻ mặt đắc ý của Liêu Hồng Tinh cứng , giọng âm dương quái khí: “Anh ý gì? Liêu Hồng Tinh trong mắt là kẻ thất tín, thấy lợi quên nghĩa ? chuyện với , thể bán cho khác ?”
Mạnh Đình trong lòng lạnh, Liêu Hồng Tinh sở dĩ bán cho là vì sợ trở mặt, đem chuyện phanh phui ngoài.
Hai ký hợp đồng, hẹn chiều đến ngân hàng chuyển tiền.
Liêu Hồng Tinh đưa công thức cho Mạnh Đình: “Để bảo vệ lợi ích của , tránh qua cầu rút ván, một loại nguyên liệu sẽ cung cấp riêng. Anh cần bao nhiêu, cứ thẳng với là , sẽ đích mang đến.”
Mạnh Đình nghiến răng “ken két”, đè nén lửa giận trong lòng, rời khỏi chỗ ở của Liêu Hồng Tinh, trực tiếp về công ty.
Bạch Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đình lắm: “Chuyện thuận lợi ?”
“Xong .” Mạnh Đình nhịn nhịn, cuối cùng nhịn , kể hết cho Bạch Xuyên, tức giận : “Chẳng ỷ công thức trong tay ? Đợi lấy vài công thức khác, nhất định bắt ăn bao nhiêu thì nôn bấy nhiêu.”
Bạch Xuyên lương tâm c.ắ.n rứt: “Mạnh Đình, , chị dâu mà thì hai sẽ cãi to mất?”
“Chúng là vợ chồng, vợ chồng là một thể, cô về phía . Nếu ăn của , mặc của , mà còn khuỷu tay hướng ngoài, cưới cô gì?”
Mạnh Đình cởi áo khoác, ném lên ghế: “ thiếu một bà tổ.”
Bạch Xuyên đây tưởng Mạnh Đình mượn quan hệ của Giang Mật để mở rộng kênh tiêu thụ. Không ngờ Mạnh Đình lén lút mua công thức của Giang Mật. Mặc dù là bản cải tiến, nhưng Liêu Hồng Tinh là nhân viên của Bốn Mùa.
Anh còn theo đuổi Lâm Thiển Thiển nữa chứ.
Quan hệ giữa Lâm Thiển Thiển và Giang Mật cũng .
“Mạnh Đình, rút lui. Anh xem trong công ty, chẳng góp sức gì, tiện hưởng lợi. sợ một ngày nào đó xảy chuyện, Thiển Thiển chắc chắn sẽ qua với .” Bạch Xuyên rút lui.
Ánh mắt Mạnh Đình lướt qua mặt Bạch Xuyên, nhận sự căng thẳng và chột của : “Chúng cùng lên một thuyền, xuống giữa chừng, gì chuyện như ? Nếu vì theo đuổi Lâm Thiển Thiển mà lỡ miệng, chuyện lộ ngoài, kêu oan với ai?”
Sắc mặt Bạch Xuyên trắng bệch, dính chuyện , trói buộc với Mạnh Đình.
“Xuyên , đừng trách , chỉ tin của thôi.” Mạnh Đình bỏ câu , nhà vệ sinh.
Lúc , thấy Lâm Quế Phương đang ghế, bước chân khựng , bất giác quanh một vòng, thấy bóng dáng Bạch Xuyên.
“Quế Phương, em ở đây một ?” Mạnh Đình đến bên cạnh Lâm Quế Phương, thấy trong tay cô đang cầm một bản hợp đồng, tim đập thót một cái, giật lấy bản hợp đồng: “Sao em lục lọi đồ đạc lung tung?”
Tay Lâm Quế Phương trống rỗng, ngón tay co một chút, đè nén sự hoảng loạn thoáng qua trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-ca-nha-xem-toi-la-bao-boi/chuong-392-cac-nguoi-deu-la-nguoi-quan-trong-nhat-cua-toi.html.]
Cô ngẩng đầu khuôn mặt căng thẳng của Mạnh Đình, “Bạch Xuyên việc, mới .” Lâm Quế Phương bản hợp đồng trong tay Mạnh Đình, “Anh mua một công thức ? Đắt quá, cho một nửa cổ phần, còn đưa mười vạn đồng nữa?”
Ánh mắt Mạnh Đình xoay tròn mặt Lâm Quế Phương, cô tỏ vẻ thiệt, nhưng vẫn căng thẳng trong lòng, thăm dò: “Bị thiệt ? Em tức giận ?”
“Em đương nhiên tức giận, là kẻ ngốc lắm tiền ?” Lâm Quế Phương với vẻ mặt như kẻ ngốc, bất mãn : “Anh góp vốn chiếm một nửa cổ phần, đối phương góp công thức chiếm một nửa cổ phần, tại còn bỏ tiền mua công thức? Nếu bỏ tiền mua thì nên cho cổ phần nữa. Anh đến chuyện còn hiểu, ngoài ăn, sẽ lừa cho lỗ c.h.ế.t.”
Mạnh Đình thấy cô thật lòng cảm thấy thiệt, cảm xúc nào khác, bèn thở phào một dài: “Anh , sẽ chuyện với .”
“Mật Mật đây hợp tác với khác, thiệt lớn, đó đá Mật Mật , một độc chiếm công ty. Anh hợp tác với khác, cẩn thận một chút.”
Lâm Quế Phương hiến kế cho : “Tốt nhất là nắm điểm yếu của , để dám trở mặt với . Mười vạn đồng đừng cho nữa, chỉ cho cổ phần thôi. Nếu tiền đưa , thì gạch bỏ cổ phần của .”
Mạnh Đình ngẩn , phụ nữ bên cạnh, cô trông tinh ranh, trong mắt lóe lên một tia sáng, như thể đưa một kế sách tuyệt vời cho .
Anh sâu Lâm Quế Phương, cô tâm cơ hơn nghĩ.
“Anh sẽ đòi tiền.”
Mạnh Đình cảm thấy Lâm Quế Phương đúng, mười vạn đồng cho nữa, dù hợp đồng cũng ký, Liêu Hồng Tinh trở mặt với , cùng lắm thì phanh phui chuyện .
Từ biểu hiện của Lâm Quế Phương, cô về phía đúng ?
Lâm Quế Phương : “Sau cẩn thận một chút, đừng để khác lợi dụng.”
Mạnh Đình trong lòng nóng lên: “Nhiều bạn bè trở mặt thành thù, bán cá hộp, nếu lợi ích… Anh giả sử, nếu lợi ích của và Giang Mật xung đột, em sẽ về phía cô chứ?”
“Anh là bạn đời sẽ cùng em cả đời, Mật Mật là chị em nhất của em, cả hai đều là những quan trọng nhất đối với em. Nếu thật sự ngày đó, em sẽ xen .” Lâm Quế Phương bày tỏ lập trường của .
Mạnh Đình nhíu c.h.ặ.t mày, giãn , đây vẻ là lời thật lòng của Lâm Quế Phương. Nếu cô về phía , chút giống như đang dỗ dành.
Anh đưa tay lên sờ mặt cô, Lâm Quế Phương nghiêng đầu, tránh tay .
Mạnh Đình cứng , môi mím c.h.ặ.t.
Lâm Quế Phương lúng túng gãi đầu: “Em, em quen.”
Mạnh Đình thu tay : “Em đến đây gì?”
“Tìm ăn cơm.” Lâm Quế Phương đưa ngón trỏ , gãi gãi tay áo : “Anh thời gian ?”
Mạnh Đình vốn trong lòng chút vui, nhưng động tác nhỏ của cô, vẻ mặt dịu : “Anh chút việc, tối đón em ăn cơm, ?”
“Được thôi.” Lâm Quế Phương hiểu chuyện : “Anh cứ bận việc , cần tiễn. Chỗ cách đơn vị của trai em xa, em tìm ăn cơm.”
“Quế Phương, xin em, bây giờ bận quá, sẽ bù đắp cho em.” Mạnh Đình tiễn Lâm Quế Phương cửa.
“Em hiểu mà, cũng là vì tương lai của hai chúng .” Lâm Quế Phương vẫy tay với : “Em đây.”
Cô rời , một đoạn khá xa, đầu , thấy bóng dáng Mạnh Đình, cô thở phào một dài, lẩm bẩm: “Sợ c.h.ế.t , suýt nữa thì phát hiện.”
Nghĩ đến bản hợp đồng cô mới xem một nửa, Mạnh Đình đột nhiên , tim cô bây giờ vẫn còn đập thình thịch.